Hắn lập tức cho rằng đó chỉ là một nữ t.ử dân thường nên cũng chẳng để tâm.
Chỉ cười chắp tay:
“Vậy xin chúc mừng Thôi đại nhân.”
Nhưng Thôi Miện bỗng ngẩng đầu nhìn trời.
Như thể vừa nhớ ra chuyện gì rất quan trọng.
Giọng nói cũng trở nên vui vẻ hơn.
“Không nói nữa.”
“Phu nhân nhà ta làm bánh rượu nếp, ta phải về nếm thử đây.”
Bánh rượu nếp…
Trong đầu Tiêu Dịch chợt lóe lên điều gì đó.
Kiếp trước Lục Thanh Thương cũng từng làm bánh rượu nếp cho hắn.
Hắn nhớ tới Thôi bà bà.
Người phụ nữ từng giao rau cho Thẩm phủ.
Buột miệng hỏi:
“Phu nhân của ngươi…”
“Không phải là Lục Thanh Thương đấy chứ?”
Thôi Miện quay đầu khẽ mỉm cười.
“Chính là nàng ấy.”
Sắc mặt Tiêu Dịch lập tức trở nên vô cùng khó coi.
“Các người… thành thân từ khi nào?”
“Hơn một tháng rồi.”
“Trước đây ta từng theo dưỡng mẫu đến Thẩm phủ vài lần.”
“Cũng gặp Thanh Thương mấy lần.”
“Nàng tuy làm việc bên cạnh tiểu thư nhưng chưa từng có nửa phần xu nịnh.”
“Đối nhân xử thế quang minh chính trực.”
“Ta đã sớm đem lòng yêu mến, bèn nhờ dưỡng mẫu đến cầu thân.”
“Nàng không chê ta nghèo khó.”
“Cũng không chê ta chưa có công danh.”
“Đồng ý gả cho ta.”
“Đó là phúc khí của ta.”
Tiêu Dịch đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Suýt nữa mất hết phong độ.
Thôi Miện giấu đi vẻ đắc ý nơi khóe môi.
Tâm trạng vô cùng tốt rồi nghênh ngang rời đi.
…
Sau khi chân tiểu thư khỏi hẳn.
Nàng ngày nào cũng không chịu ngồi yên.
Ba ngày thì hết hai ngày chạy tới tìm ta.
Không kéo ta đi dạo chợ thì lôi ta ra ngoại thành du xuân.
Nàng nói bị nhốt lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể thoải mái đi lại rồi.
Hôm ấy, tiểu thư vừa đi vừa khoác tay ta.
Luyên thuyên kể về những nhà gần đây tới cầu thân.
Tiểu thư nói liên tiếp một tràng về những người đến cầu thân, cuối cùng lại xua tay.
“Nhưng ta không muốn gả, tạm thời vẫn chưa muốn.”
Nàng nghiêng đầu nhìn ta.
“Thanh Thương, Thôi Miện đối xử với ngươi có tốt không?”
Ta khẽ cong môi.
“Rất tốt.”
Nàng thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy thì ta yên tâm rồi.”
Đi được một đoạn, tiểu thư nhắc nhở ta:
“Nhưng ngươi phải cẩn thận Tiêu Dịch. Sau khi biết ngươi thành thân, hắn từng hùng hổ tìm đến chất vấn phụ thân ta. Phụ thân ta trực tiếp đáp trả, nói ngươi từ lâu đã là người tự do, muốn gả cho ai là chuyện của chính ngươi. Nếu hắn còn tiếp tục dây dưa, vậy chính là vô lý gây sự.”
Trong lòng ta ấm lên, sống mũi có chút cay cay.
“Xin tiểu thư thay ta cảm tạ lão gia.
”
“Tạ gì chứ? Ngươi là người của ta, ta không bảo vệ ngươi thì còn bảo vệ ai?”
Trên đường trở về, ta mua cho Thôi Miện một gói phù bánh dung mà hắn thích ăn.
Trời dần tối, trong ngõ nhỏ yên tĩnh vô cùng.
Sắp tới cửa nhà, ta bỗng khựng bước.
Phía trước, ánh mắt Tiêu Dịch xuyên qua màn chiều tà, âm u rơi trên người ta.
Ta siết c.h.ặ.t gói giấy dầu trong tay, xoay người định quay lại.
Nhưng vừa quay đầu, trước mặt đã xuất hiện thêm một bóng người.
Tên tiểu tư của hắn chặn mất đường lui của ta.
Tiêu Dịch đi tới.
“Thanh Thương, ai cho phép nàng gả cho người khác?”
Ta đáp:
“Thế t.ử, ta có gả hay không gả, có liên quan gì đến ngài?”
“Dựa vào đâu mà nàng có thể gả cho tên nghèo kiết xác đó?”
“Ta và phu quân trong sạch ngay thẳng, tam thư lục lễ, cưới hỏi đàng hoàng. Thế t.ử nói chuyện xin tự trọng.”
Ta lùi về sau một bước, lưng đã chạm vào tường.
Tiêu Dịch từng bước ép sát.
“Kiếp này trong sạch…”
“Vậy còn kiếp trước thì sao?”
“Thanh Thương, nàng cũng trở về rồi, phải không?”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, ép mình bình tĩnh lại.
“Trở về hay không trở về gì chứ? Thế t.ử, tránh ra.”
Tiêu Dịch không động.
Hắn cười một tiếng, mang theo vẻ thỏa mãn gần như bệnh hoạn.
“Không sao.”
“Ta đã mơ một giấc mộng.”
“Trong mộng, nàng là thiếp của ta, sinh cho ta năm đứa con.”
“Nhưng trong đó có bốn đứa là nghiệt chủng.”
Đầu ngón tay ta bắt đầu run rẩy.
“Phu nhân của ta là Thẩm Ân Ân, vậy mà lại tìm cho nàng một tên gian phu, còn để tên gian phu đó trở thành thầy dạy của năm đứa trẻ.”
“Nàng đoán xem, ta đã trừng phạt nàng ấy thế nào?”
Hắn.
Hay là nàng?
Hô hấp của ta dần chậm lại.
Sau khi ta c.h.ế.t ở kiếp trước, rốt cuộc tiểu thư, các con và Thôi Miện đã gặp phải chuyện gì?
Tiêu Dịch nhìn thấu sự bất an của ta, chậm rãi mở miệng:
“Ta không trách Ân Ân mạo nhận ân cứu mạng của nàng rồi gả cho ta. Dù sao năm đó chính ta cũng chưa từng đối chất với nàng ấy.”
“Nhưng nàng ấy không sinh được con, lại còn tìm gian phu cho nàng…”
“Vì thế, ta đem nàng ấy tặng cho đám ăn mày, để chúng lăng nhục nàng ấy đến c.h.ế.t.”
Hai mắt ta lập tức nóng rát, gào lên:
“Tiêu Dịch! Ngươi đúng là súc sinh!”
“Muốn nghe tiếp không?”
“Bốn đứa trẻ kia, ta nhỏ m.á.u nhận thân. Ngoại trừ đứa lớn, những đứa còn lại…”
“Đều bị ta băm nát rồi cho ch.ó hoang ăn.”
“Tiêu Dịch!”
Ta đột ngột rút cây trâm trên tóc xuống, dùng hết sức đ.â.m vào n.g.ự.c hắn.
Máu đỏ chậm rãi thấm ra.
Hắn khẽ rên một tiếng, trong mắt lại hiện lên ánh sáng vui sướng.
“Cuối cùng nàng cũng thừa nhận rồi, Thanh Thương.”
“Nàng cũng nhớ lại. Nàng cũng trở về rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)