Giáo sư Chu hạ phim xuống:
“Sau này bàn tay phải của cô ấy vẫn có thể thực hiện những động tác cầm nắm đơn giản, cầm cốc nước hay cầm đũa thì không vấn đề gì.”
Ông dừng lại một chút.
“Nhưng những thao tác tinh vi thì không được nữa. Dao phẫu thuật không thể cầm được nữa.”
Cố Hàn Châu chộp lấy cổ áo giáo sư Chu:
“Ông mẹ nó nghĩ thêm cách đi! Chuyên gia giỏi nhất trên thế giới tôi cũng mời tới được, tiền không thành vấn đề!”
Cổ áo bị siết chặt, giáo sư Chu không nổi giận, chỉ gỡ tay Cố Hàn Châu khỏi cổ áo mình.
“Cố tổng, diện tích tổn thương do nghiền ép của dây thần kinh quá lớn. Cho dù anh mời hết những người đoạt giải Nobel trên thế giới đến đây, tế bào thần kinh đã chết thì vẫn là chết, không thể mọc lại được.”
Tay Cố Hàn Châu buông thõng xuống.
Khi anh ta đẩy cửa phòng bệnh bước vào, Diệp Nam Sênh đang tựa đầu giường, bàn tay phải quấn băng dày cộm, từ ngón tay đến cẳng tay bị quấn hết lớp này đến lớp khác.
Cố Hàn Châu đi tới bên giường, đứng rất lâu, muốn nói gì đó nhưng môi mở ra rồi lại khép lại, lặp đi lặp lại nhiều lần.
“Cố Hàn Châu.”
“Cuối cùng anh cũng hủy hoại hoàn toàn cuộc đời tôi rồi.”
Diệp Nam Sênh không cho bất kỳ ai vào phòng bệnh.
Lịch hội chẩn với các chuyên gia quốc tế do Cố Hàn Châu sắp xếp kín đặc cả một trang giấy, kết nối video từ Boston đến Zurich, cô không nhận một cuộc nào.
Y tá mang cơm vào, lúc bưng ra thì thức ăn vẫn còn nguyên, vị trí đôi đũa cũng không hề thay đổi.
Nước cũng không uống.
Cố Hàn Châu đưa Cố Tử Mặc tới.
Anh ta ngồi xổm trước mặt thằng bé, nắm lấy vai nó:
“Tử Mặc, ba đưa con tới thăm mẹ, con xin lỗi mẹ được không?”
Cố Tử Mặc sụt sịt mũi, ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng bệnh đang đóng chặt rồi lại cúi đầu xuống.
Cố Hàn Châu đẩy nhẹ nó một cái:
“Đi đi, nói xin lỗi mẹ.”
Cố Tử Mặc chậm chạp đi tới cửa, đưa tay với nắm cửa nhưng quá cao nên không chạm tới.
Nó quay người lại, bĩu môi nói nhỏ:
“Ba, con không muốn xin lỗi.”
Cố Hàn Châu nhíu mày:
“Tại sao?”
Cố Tử Mặc cúi đầu, mũi chân vẽ vòng tròn trên sàn:
“Bác cả nói rồi, là tự bà ấy cầm dao dọa người trước, tay bị phế cũng đáng đời.”
Hành lang rất yên tĩnh.
Câu nói đó phát ra từ miệng một đứa trẻ năm tuổi, giọng non nớt, từng chữ còn ngọng nghịu.
Nhưng chữ nào cũng nghe rõ ràng.
Sắc mặt Cố Hàn Châu thay đổi, anh ta há miệng muốn nói gì đó nhưng cổ họng như bị nghẹn lại.
Bên trong cánh cửa không có bất kỳ âm thanh nào, yên tĩnh đến bất thường.
Sau đó giọng Diệp Nam Sênh truyền ra từ bên trong.
Rất bình thản, như cách một bức tường thật dày.
“Đưa nó đi.”
Cố Hàn Châu đứng dậy:
“Nam Sênh, nó còn nhỏ, không hiểu…”
“Tôi nói, đưa nó đi.”
Lần thứ hai nặng hơn lần đầu một chút.
Nhưng cũng chỉ hơn một chút.
Cố Hàn Châu đứng trước cửa, một tay đặt lên khung cửa, môi mím thành một đường thẳng.
Anh ta cúi đầu nhìn Cố Tử Mặc rồi lại nhìn cánh cửa đóng chặt.
Cuối cùng anh ta nắm tay Cố Tử Mặc, đi về phía cuối hành lang.
Cố Tử Mặc ngoái đầu nhìn cánh cửa phòng bệnh một cái, bóc giấy gói kẹo mút rồi nhét vào miệng.
Tối hôm đó, Cố Hàn Châu một mình quay lại.
Anh ta ngồi xuống chiếc ghế trước cửa phòng bệnh.
Y tá mang cho anh ta một tấm chăn, anh ta nhận lấy, phủ lên đầu gối rồi dựa tường nhắm mắt.
Bên trong cánh cửa vẫn không có bất kỳ âm thanh nào.
Anh ta ngồi suốt một đêm.
Ba giờ sáng, đèn cảm ứng ở cuối hành lang tắt đi, anh ta mở mắt trong bóng tối.
Diệp Nam Sênh sắp xếp mười hai bản báo cáo thương tích.
Sáu đoạn video giám sát.
Phân loại vào từng thư mục riêng biệt.
Sáng hôm sau, bà cụ Cố tới.
Bà lão tám mươi hai tuổi chống gậy gỗ đỏ, mặc bộ sườn xám hoa chìm màu đen, mái tóc chải gọn gàng không một sợi rối.
Hai người giúp việc dìu bà bước vào phòng bệnh, bà ngồi xuống chiếc ghế bên giường rồi đặt cây gậy cạnh chân.
Diệp Nam Sênh ngồi trên giường bệnh, tựa lưng vào gối, nhìn bà một cái.
Bà cụ Cố đánh giá cô từ trên xuống dưới vài giây rồi lên tiếng.
“Nam Sênh à, bà biết khoảng thời gian này cháu đã chịu nhiều ấm ức.”
Diệp Nam Sênh không nói gì.
Bà cụ Cố thở dài, ngón tay vuốt ve đầu rồng trên cây gậy:
“Nhưng nhà họ Cố không thể có scandal. Chuyện tay cháu, chuyện cháu sảy thai, dừng ở đây thôi, không thể truyền ra ngoài nữa.”
Giọng bà rất bình thản, giống như đang dặn người giúp việc thực đơn hôm nay.
“Cháu là người thông minh, hẳn phải hiểu đạo lý này.”
Diệp Nam Sênh cúi đầu nhìn bàn tay phải đang quấn băng của mình, mép băng gạc đã xơ ra, cô dùng tay trái vuốt lại.
“Ba mươi năm trước khi bà gả vào nhà họ Cố, bà cũng tự nói với mình như vậy sao?”
Sắc mặt bà cụ Cố trầm xuống.
Diệp Nam Sênh ngẩng đầu lên, khóe môi hơi cong.
Chaporia
Bình Luận (0)