Chiếc áo khoác gió màu đen trên thi thể có hàng cúc tròn bằng đồng, bên ngực trái còn có một vết bẩn nhỏ không mấy nổi bật.
Là vết cà phê.
Cố Hàn Châu nhận ra.
Ngày hôm đó, trong đoạn camera ở cổng kiểm tra an ninh sân bay, Diệp Nam Sênh mặc đúng chiếc áo này.
Trong cổ họng anh ta phát ra một âm thanh khàn đặc, méo mó.
Âm thanh đó không giống thứ con người bình thường có thể phát ra.
Giống như dây thanh quản bị xé nát.
Anh ta lao tới.
Hai tay ôm chặt lấy thi thể lạnh ngắt đó, vùi mặt vào giữa lớp vải trắng và làn da.
Nhiệt độ của thi thể lạnh như chính căn phòng bảo quản.
Lạnh thấu xương.
Làn da sưng phù áp vào mặt anh ta, nhớp nháp và trơn trượt.
Mùi formalin nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn.
Nhưng anh ta không buông tay.
Nước mắt trào ra khỏi hốc mắt, hòa lẫn với những tia máu còn sót lại từ lần nôn ra máu trước đó, rơi xuống tấm vải trắng.
Từng giọt một.
Màu đỏ đậm, đỏ nhạt hòa lẫn vào nhau.
“Nam Sênh…”
Giọng anh ta vỡ vụn.
“Nam Sênh, em tỉnh lại đi.”
“Anh đưa em về nhà.”
“Chúng ta về nhà nhé.”
“Về nhà rồi.”
Anh ta không ngừng lặp lại những lời đó.
Hết lần này đến lần khác.
Cảnh sát Lưu đứng bên cạnh, sắc mặt rất khó coi, lùi lại hai bước.
Lâm Việt đứng ở cửa, quay mặt đi, không nỡ nhìn.
Cố Tử Mặc ngồi trên tấm thảm trong phòng khách.
Chiếc tivi trước mặt vẫn đang mở.
Kênh thời sự đang phát tin liên tục.
Trên màn hình là đường bờ biển Nam Nhai Loan, cảnh sát dựng một mái che bằng bạt nhựa màu xanh, bên dưới đỗ một chiếc xe của nhà tang lễ.
Dòng chữ chạy bên dưới:
“Theo nhận dạng ban đầu, các đặc điểm của người phụ nữ tử vong do đuối nước có mức độ trùng khớp rất cao với cô Diệp Nam Sênh đang mất tích, kết quả cụ thể chờ đối chiếu DNA.”
Trong tay Cố Tử Mặc đang cầm một món đồ chơi.
Một chiếc ô tô màu đỏ.
Là món đồ trước đây Diệp Nam Sênh mua cho cậu.
Các ngón tay cậu bé từ từ buông lỏng.
Chiếc xe đồ chơi rơi xuống thảm, bánh xe vẫn còn quay.
Cậu bé nhìn chằm chằm màn hình tivi.
Miệng mở ra rồi lại khép lại.
Cậu chợt nhớ ra vài chuyện.
Những chuyện rất xa xôi.
Diệp Nam Sênh làm cơm hộp cho cậu.
Loại trứng cuộn hình hoa, cà rốt được cắt thành hình ngôi sao, trên cơm nắm còn dán một khuôn mặt cười bằng rong biển.
Mỗi lần đưa cho cậu, cô đều ngồi xổm xuống để ngang tầm mắt với cậu.
“Tử Mặc, hôm nay con muốn ăn vị gì nào?”
Lúc ấy cậu vừa mới biết nói trọn câu.
Giọng trẻ con non nớt đáp lại:
“Mẹ làm gì cũng ngon.”
Diệp Nam Sênh sẽ mỉm cười.
Đôi mắt cong cong.
Sau này Thẩm Mộc Ngưng nói với cậu rằng mẹ không còn yêu cậu nữa.
Mẹ chỉ yêu công việc.
Không yêu người trong nhà.
Thẩm Mộc Ngưng mua cho cậu những món đồ chơi đắt tiền hơn, đưa cậu đi công viên giải trí, ghé sát tai cậu lặp đi lặp lại.
“Tử Mặc, con xem đi, mẹ con lại không ở nhà rồi.”
“Chỉ có mẹ Thẩm ở bên con thôi.”
Cậu đã tin.
Cậu bắt đầu không gọi Diệp Nam Sênh là mẹ nữa.
Có một lần Diệp Nam Sênh từ bệnh viện trở về, ngồi xổm xuống muốn ôm cậu.
Cậu đẩy cô ra rồi nói:
“Cô tránh ra đi, tôi không cần cô.”
Bàn tay Diệp Nam Sênh khựng lại giữa không trung.
Nụ cười trên mặt cô từng chút từng chút biến mất.
Khi đó cậu cảm thấy rất hả hê.
Cảm thấy mình đã thắng.
Còn bây giờ.
Trên tivi nói cô đã chết.
“Mẹ…”
Giọng Cố Tử Mặc rất khẽ.
Khẽ đến mức chỉ mình cậu nghe thấy.
Rồi cậu bật khóc nức nở.
Ba ngày sau.
Cố Hàn Châu ôm hũ tro cốt trở về Bắc Thành.
Ở bên kia đại dương.
Một tòa nhà cũ kỹ nằm ẩn trong khu công nghiệp ven thành phố.
Không biển hiệu.
Không cửa sổ.
Chỉ có một cánh cửa sắt.
Diệp Nam Sênh đẩy cửa sắt rồi bước vào.
Bên trong là ánh đèn trắng bệch, trong không khí tràn ngập mùi thuốc khử trùng và mùi gỉ sắt.
Một người đàn ông trung niên hói đầu ngồi sau bàn, ngậm một điếu thuốc chưa châm.
Ông ta nhìn bàn tay phải của Diệp Nam Sênh rồi nói bằng tiếng Anh:
“Tổn thương thần kinh bảy mươi ba phần trăm, đứt hai chỗ gân, bốn vị trí xương liền lệch.”
“Nếu muốn khôi phục chức năng, trước tiên phải đập gãy toàn bộ phần xương liền lệch rồi nối lại, sau đó cưỡng ép kéo giãn gân, kích thích thần kinh tái sinh.”
“Không có thuốc mê.”
Khi nói ba chữ cuối cùng, ông ta nhìn cô một cái.
“Những người làm phẫu thuật ở đây đều không có thân phận hợp pháp, không thể sử dụng thuốc gây mê. Cô chắc chứ?”
Diệp Nam Sênh đặt bàn tay phải lên mặt bàn.
“Bắt đầu đi.”
Người đàn ông dụi tắt đầu thuốc, lấy từ ngăn kéo ra một bộ dụng cụ phẫu thuật bằng thép không gỉ.
Bước đầu tiên là đập gãy lại những đoạn xương đã liền lệch vị trí.
Chiếc kìm thép kẹp lấy đốt xương ngón trỏ của cô, rồi dùng sức bóp mạnh.
Chaporia
Bình Luận (0)