Chiêu trò/Chương 5C. 5
20px

Dù sao cũng là bạn trai đã yêu nhau suốt một học kỳ.

Chính những chuyện nhỏ nhặt như thế này lại dễ khiến tôi rung động nhất.

Tôi không nhịn được mà an ủi hắn một câu: “Nén bi thương đi.”

Ân Quyền cố kéo khóe miệng lên:

“Thật ra tôi đã chuẩn bị tâm lý từ lâu rồi, cũng không bất ngờ lắm. Chỉ tiếc là không thể mang t.h.i t.h.ể về.”

Tôi thử phân tích: “Nếu chúng ta dùng d.a.o cắt đám dây leo quấn quanh quan tài…”

Ân Quyền ngắt lời: “Người cha tôi mang theo năm đó không kém đội lần này đâu. Cách cô nghĩ ra chắc chắn đã có người thử rồi.”

Dương Điển đưa cho tôi một chai nước.

Tôi mở nắp uống vài ngụm rồi lặng lẽ giơ tay:

“Ờm… tôi có thể hỏi một câu hơi riêng tư không?”

“Gì?”

“Chân anh có phải bảy ngón không?”

Ân Quyền có vẻ cảm thấy bị xúc phạm:

“Hỏi chuyện đó làm gì?”

Tôi vuốt chiếc đồng hồ trên tay:

“Tôi đang nghĩ nếu sau này chúng ta có con thì liệu có di truyền không.”

Biểu cảm của Ân Quyền trở nên rất vi diệu:

“Đồng Mộng Nghiên, cô nghĩ sau khi ra ngoài chúng ta còn có thể tiếp tục yêu nhau à?”

Tôi nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi cũng từ bỏ cái ý nghĩ không thực tế đó:

“Thôi bỏ đi. Có ra ngoài được hay không còn chưa biết.”

Chúng tôi ăn uống nghỉ ngơi thêm một lúc nữa, hai tiếng nhanh ch.óng trôi qua.

Ân Quyền vẫn như cũ bắt tôi đi tiên phong.

Tôi dẫn đầu bước vào Hỏa mộ.

Sở dĩ chắc chắn đây là Hỏa mộ, bởi vì toàn bộ mặt đất, tường vách, thậm chí cả trần mộ đều khắc đầy hình ngọn lửa.

Những hoa văn đó dưới ánh đèn pin mắt sói lay động như thật sự đang bốc cháy.

Phía trước bức tường đối diện chúng tôi đặt ngang một cỗ quan tài.

Dương Điển dùng giọng dò hỏi gọi một tiếng: “Tiểu Thất gia?”

Ân Quyền trả lời dứt khoát: “Làm! Không thể tay không trở về.”

Có bài học từ trước, lần này hai người họ không khoét lỗ nữa mà định cạy nắp quan tài.

Nắp quan tài bị đóng bằng bảy cây đinh trường mệnh.

Đinh rất dài, cắm sâu vào gỗ, muốn cạy ra cũng là việc cực kỳ phiền phức.

Mà đập thẳng quan tài lại là bất kính với người c.h.ế.t, rất dễ chọc giận thứ bên trong.

Nếu nó mang oán khí thi biến, ba người chúng tôi có khi còn chẳng đủ nhét kẽ răng cho nó.

Kẻ đào mộ xuống mộ vì tiền chứ không phải để gây chuyện.

Cho dù có phiền phức đến mấy cũng phải làm đúng quy củ.

Mấy việc tinh tế và chuyên nghiệp như vậy tôi hoàn toàn là dân ngoại đạo, chỉ có thể ngồi một bên vừa nhìn họ làm vừa nghỉ ngơi.

Bảy cây đinh lần lượt được rút ra.

Ân Quyền đứng ở cuối quan tài, Dương Điển đứng đầu quan tài.

Hai người đồng thời dùng sức, một người đẩy, một người kéo, dịch nắp quan tài sang bên.

Khoảnh khắc nắp vừa mở, một đám bụi tro từ bên trong bốc lên, vừa khéo phủ lên người Dương Điển.

Ân Quyền căng thẳng hỏi: “Có sao không?”

Dương Điển vừa phủi tro trên người vừa đáp: “Không sao.”

Nhưng ngay giây tiếp theo, trên người hắn đột nhiên bốc lửa.

Nửa thân trên và đầu hắn cháy lên với tốc độ cực nhanh, ngọn lửa gần như lập tức lao thẳng tới trần mộ.

Sắc mặt Ân Quyền biến đổi, hắn cởi áo khoác lao tới dập lửa trên người Dương Điển:

“Không ổn! Là bột lân!”

Tôi cũng vội lấy nửa chai nước khoáng còn thừa vừa uống lúc nãy, mở nắp rồi dội thẳng lên đầu hắn.

Nhưng tất cả đều vô ích.

Ngọn lửa lan quá nhanh, đã cháy tới tận chân.

Tôi nghe tiếng kêu của hắn từ thê lương dần trở nên yếu ớt.

Ngọn lửa này quỷ dị vô cùng.

Không thể dập tắt, không thể tưới tắt, mà sức phá hoại còn cực kỳ đáng sợ.

Tôi và Ân Quyền tận mắt chứng kiến hắn từ một con người biến thành một nắm tro.

Đúng vậy.

Ngay cả t.h.i t.h.ể cũng không còn, trực tiếp bị thiêu thành tro bụi.

Tuy trước đó mỗi căn mộ đều đã có người c.h.ế.t, nhưng không lần nào mang lại chấn động mạnh như lần này.

Tôi sợ đến run rẩy toàn thân, môi run lập cập không nói nổi một câu.

Ân Quyền tuy cũng đau buồn, nhưng rõ ràng bình tĩnh hơn tôi nhiều.

Tôi run giọng hỏi hắn: “A-anh… anh không… không sợ sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...