Chiêu trò/Chương 6C. 6
20px

Chưa kịp để Ân Quyền trả lời, một tiếng “ầm” vang lên.

Cánh cửa dẫn tới căn mộ tiếp theo xuất hiện.

Sau giờ Hỏa là giờ Thổ.

Chúng tôi không vội bước qua cánh cửa đó, mà tiếp tục nghỉ ngơi trong Hỏa mộ.

Ân Quyền lặng lẽ dựa vào tường hồi phục thể lực. Còn tôi thì cố gắng bình tĩnh lại.

Đợi đến khi cảm thấy mình không còn nói lắp nữa, tôi mới thương lượng với hắn:

“Ân Quyền, giờ chỉ còn hai chúng ta thôi. Chúng ta nên giúp đỡ lẫn nhau, nương tựa lẫn nhau, đúng không?”

Ân Quyền liếc tôi: “Cô đang ám chỉ tôi đừng bắt cô dò đường à?”

“Ừm… anh hiểu là nói thẳng cũng được. Nơi này nguy hiểm như vậy, suốt đường đi c.h.ế.t bao nhiêu người rồi, tôi thật sự sợ.”

Ân Quyền cười khẩy: “Đã nguy hiểm như vậy mà cô vẫn chẳng chịu nói gì, không phải sao?”

Tôi vội giải thích: “Tôi thật sự không biết! Tôi chưa từng vào đây lần nào! Hơn nữa trước giờ mấy tên đào mộ kia chỉ hỏi dân làng chút thông tin thôi, chưa từng bắt ai dẫn đường, càng chưa nói tới chuyện xuống mộ.”

Ân Quyền nheo mắt, trong ánh nhìn thậm chí lộ ra một tia hung ác:

“Vậy gặp phải tôi thì chỉ có thể trách cô xui xẻo thôi.”

Tôi vuốt chiếc đồng hồ đôi trên cổ tay, thất vọng lẩm bẩm:

“Vậy tình cảm trước đây của chúng ta rốt cuộc tính là gì?”

Ân Quyền nghe thấy, thuận miệng đáp:“Tính là cô nhớ dai.”

Sau đó hắn thúc giục tôi: “Đến giờ rồi, vào đi.”

Trong lúc nói chuyện, trong tay hắn đã siết c.h.ặ.t con d.a.o găm.

Tôi nhìn rất rõ.

Mũi d.a.o đang hướng về phía tôi.

Tôi lạnh lùng cười một tiếng, bước vào căn mộ trước hắn.

Dù đây là Kim mộ nhưng cả căn mộ lại chẳng có vàng bạc châu báu gì.

Nhìn kiểu gì cũng không liên quan tới chữ “Kim”.

Ân Quyền theo sát phía sau, cảnh giác quan sát xung quanh.

Trên bức tường đối diện khắc một bài vị khổng lồ.

Bên dưới bài vị có vài khối đá to nhỏ khác nhau đặt sát chân tường.

Tôi tiến lại gần nhìn thử.

Mấy tảng đá đó có hình giống táo và chuối, được đặt dưới bài vị như đồ cúng.

Ân Quyền cũng cầm lên xem, sau khi nhận ra thì khinh thường nói:

“Đã cúng bài vị thì lễ vật phải có gia súc. Đặt đầu heo hay con gà mới đúng quy củ, mấy thứ trái cây này thì tính là gì.”

Tôi quỳ xuống, thành kính dập đầu ba cái trước bài vị.

Ân Quyền cười lạnh nhưng không ngăn tôi, chỉ châm chọc:

“Quả nhiên cô chưa từng nói thật với tôi.”

Tôi đứng dậy: “Không. Phải nói là tôi chưa từng nói dối anh.”

Tôi lùi lại mấy bước kéo giãn khoảng cách với hắn rồi tiếp tục:

“Tôi chỉ quên nói cho anh biết… mộ ở làng Ngũ Phần thật sự sẽ ăn thịt người.”

Lời còn chưa dứt, mặt đất và trần mộ đồng thời xuất hiện vô số lỗ tròn.

Ngay sau đó những cây gai kim loại to lớn sắc nhọn từ trong lỗ thò ra rồi rút lại, sau đó lại đ.â.m ra lần nữa.

Những cây gai này không đ.â.m ra cùng lúc.

Cái trước cái sau như răng nanh của một con quái vật khổng lồ đang nhai nát con mồi trong căn mộ.

Ân Quyền nhanh nhẹn né tránh.

Tôi chưa từng phát hiện thân thủ hắn lại linh hoạt đến vậy, có thể đổi vị trí đúng vào khoảnh khắc gai vừa rút về rồi lại đ.â.m ra.

Nhưng đây cũng là khoảng thời gian cuối cùng hắn còn có thể nhảy nhót được nữa.

10

Tôi chẳng né tránh gì, cứ chậm rãi đi lại trong mộ thất.

Tôi không cần né, bởi những mũi gai kia tự động tránh tôi.

Tôi nhìn dáng vẻ chật vật của Ân Quyền, lại hỏi câu đó lần nữa:

“Chân anh có phải bảy ngón không!”

Nhưng lần này, tôi nói bằng giọng khẳng định.

Nếu là sáu ngón thì có thể khiến khả năng giữ thăng bằng kém hơn người bình thường. Nhưng nếu là bảy ngón, năng lực giữ thăng bằng và bật nhảy sẽ vượt xa người thường.

Tôi đúng là chỉ biết mộ ở làng Ngũ Phần sẽ ăn thịt người, chứ không biết nó ăn kiểu gì, nên trước đó còn lo Ân Quyền có thể thoát được.

Nhưng giờ nhìn dáng vẻ hắn cuống cuồng chạy trốn, chút lo lắng ấy của tôi đã biến mất sạch.

Vậy mà hắn vẫn còn sức c.h.ử.i tôi:

“Đồng Mộng Nghiên, cô là đồ l.ừ.a đ.ả.o!”

Tôi cười lạnh, chất vấn ngược lại:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...