20px

“Như vậy bọn họ sẽ không nghi ngờ chúng ta đứng cùng một phía.”

“…”

“Tô Tình.”

“Xin lỗi.”

“Trước đây anh không thể nói cho em biết.”

“Nhưng bây giờ anh buộc phải nói.”

Tôi nhìn anh.

Mắt anh lại đỏ lên.

“Tại sao anh khóc?”

Tôi hỏi.

“Vì anh có lỗi với em.”

“Anh đúng là có lỗi với em.”

“Anh biết.”

“Anh để em nghĩ rằng anh không yêu em.”

“Anh để em nghĩ rằng bên ngoài anh có người khác.”

“Anh để em một mình mang thai.”

“Một mình nhập viện.”

“Một mình sinh con.”

“Xin lỗi.”

“Lời xin lỗi của anh chẳng có ích gì.”

“Anh biết.”

“Anh biết cái gì chứ.”

“…”

“Lục Cảnh Thâm.”

“Anh có biết em hận anh đến mức nào không?”

“Biết.”

“Anh có biết đêm nào em cũng gặp ác mộng không?”

“Biết.”

“Anh có biết lúc nằm trên bàn sinh em sợ hãi thế nào không?”

“Biết.”

“Anh biết cái gì chứ!”

“Anh chẳng biết gì hết!”

Tôi bật khóc.

Khóc đến mức như muốn xé nát cả lồng ngực.

Anh bước tới.

Muốn ôm tôi.

Tôi lập tức đẩy anh ra.

“Đừng chạm vào em.”

“Tô Tình…”

“Đừng chạm vào em.”

Anh đứng bất động tại chỗ.

Lúng túng đến mức không biết phải làm gì.

Người giúp việc ôm Lục Niệm đứng ở cửa.

Tiến vào cũng không phải.

Mà rời đi cũng không xong.

Sau khi khóc đủ rồi.

Tôi lau nước mắt.

“Lục Cảnh Thâm.”

“Những gì anh nói là thật sao?”

“Là thật.”

“Anh chứng minh thế nào?”

“Em muốn anh chứng minh thế nào?”

“Em muốn xem bằng chứng.”

“Bằng chứng gì?”

“Bằng chứng công ty anh xảy ra chuyện.”

“Bằng chứng đối thủ muốn hại anh.”

“Bằng chứng anh ly hôn vì muốn bảo vệ em.”

“Được.”

Anh lấy điện thoại ra.

Mở một thư mục.

Bên trong đầy những ảnh chụp email, lịch sử trò chuyện và chứng từ chuyển khoản.

“Đây là lịch sử trò chuyện giữa đối thủ cạnh tranh của anh và người trung gian.”

“Họ dự định dùng em để uy hiếp anh.”

“Buộc anh từ bỏ một dự án.”

Tôi cúi đầu nhìn.

Trên màn hình hiện rõ một dòng chữ:

【Vợ của Lục Cảnh Thâm tên là Tô Tình, đang làm việc tại công ty XX. Nghĩ cách tìm điểm yếu của cô ta, hoặc trực tiếp bắt cóc cũng được.】

Tôi cảm thấy da đầu tê dại.

“Chuyện này xảy ra từ khi nào?”

“Một năm trước.”

“Một năm trước anh đã biết rồi?”

“Đúng.”

“Vậy tại sao anh không báo cảnh sát?”

“Báo cảnh sát cũng vô ích.”

“Họ chưa ra tay.”

“Mới chỉ dừng ở mức lên kế hoạch.

“Không đủ chứng cứ.”

“Cho nên anh lựa chọn ly hôn?”

“Đúng.”

“Anh nghĩ ly hôn rồi thì bọn họ sẽ không tìm được em sao?”

“Ít nhất họ sẽ không dùng em để uy hiếp anh nữa.”

“Nhưng cuối cùng họ vẫn tìm được.”

“Bởi vì có người tiết lộ thông tin.”

“Ai?”

“Trợ lý của anh.”

Tôi giật mình.

“Cái gì?”

“Hắn nhận tiền của đối phương.”

“Bán hành tung và kế hoạch của anh cho họ.”

“Cho nên hôm đó anh dẫn luật sư tới bệnh viện…”

“Không phải để cướp con.”

“Đúng.”

“Là để khiến bọn họ nghĩ rằng chúng ta vẫn đang đấu đá lẫn nhau.”

“Như vậy họ sẽ không nghi ngờ anh đã đưa hai mẹ con vào phạm vi bảo vệ.”

“Vậy còn giám định huyết thống?”

“Cũng là diễn cho họ xem.”

“Anh muốn bọn họ nghĩ rằng anh còn chưa chắc đứa bé có phải con mình hay không.”

“Như vậy họ sẽ không lập tức nhắm vào con bé.”

“…”

“Tô Tình.”

“Anh biết em hận anh.”

“Nhưng xin em hãy tin anh.”

“Những gì anh làm.”

“Đều là để bảo vệ em và con.”

Tôi nhìn anh.

Biểu cảm của anh rất chân thành.

Không giống đang nói dối.

Nhưng tôi không dám tin.

Bởi vì anh đã lừa tôi một lần.

“Tô Tình, em hãy suy nghĩ kỹ.”

“Được.”

Đêm hôm đó.

Tôi lại mất ngủ.

Những lời Lục Cảnh Thâm nói.

Giống như một quả bom.

Nổ tung toàn bộ nhận thức của tôi.

Tôi từng cho rằng anh không yêu tôi.

Tôi từng cho rằng bên ngoài anh có người khác.

Tôi từng cho rằng anh muốn giành con là để trả đũa tôi.

Nhưng bây giờ.

Anh lại nói với tôi rằng.

Tất cả những chuyện đó đều là để bảo vệ tôi.

Tôi không biết mình nên tin hay không.

Ngày hôm sau.

Hà Văn tới.

Tôi kể lại mọi chuyện cho cô ấy nghe.

Sau khi nghe xong.

Cô ấy im lặng rất lâu.

“Cậu nghĩ những gì anh ấy nói là thật sao?”

Tôi hỏi.

“Nếu là thật.”

“Thì người đàn ông này đáng để cậu gửi gắm cả đời.”

“Còn nếu là giả?”

“Vậy anh ta chính là một con quỷ.”

“…”

“Tô Tình.”

“Cậu cần bằng chứng.”

“Anh ấy đã cho tớ xem rồi.”

“Những thứ đó có thể làm giả.”

“Cậu nói đúng.”

“Vậy cậu định làm thế nào?”

“Tớ muốn tự mình điều tra.”

“Điều tra thế nào?”

“Tìm trợ lý của anh ấy.”

“Chẳng phải trợ lý của anh ấy đã tiết lộ thông tin rồi sao?”

“Cho nên hắn mới là điểm đột phá.”

Tôi liên lạc với trợ lý cũ của Lục Cảnh Thâm.

Tôn Hạo.

Anh ta đã bị Lục Cảnh Thâm sa thải từ lâu.

Tôi hẹn anh ta gặp mặt ở một quán cà phê.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...