“Ba năm trước, anh nói muốn tự lập nghiệp. Tôi tin anh, nên âm thầm nhờ người mở đường cho Minh Quang.”
“Anh nói vốn xoay vòng khó khăn. Tôi lấy tài sản riêng làm bảo lãnh cho khoản vay của anh.”
“Anh nói muốn có mặt mũi trước đối tác. Tôi để Vân Đỉnh Các mở tài khoản hội viên cho anh sử dụng.”
“Anh nói mẹ anh sức khỏe không tốt. Tôi mời bác sĩ tốt nhất, mua thuốc tốt nhất, tìm người chăm sóc bà ấy.”
“Anh nói Vy Vy còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Tôi nhịn nó lấy đồ của tôi, nhịn nó đăng ảnh khoe túi xách của tôi, nhịn nó nói tôi quê mùa trước mặt bạn bè nó.”
Cô dừng lại.
Ánh mắt lướt qua từng người nhà họ Đường.
“Các người coi sự nhẫn nhịn của tôi là ngu ngốc, coi sự tử tế của tôi là bổn phận, coi tiền và tài nguyên của tôi là thứ đương nhiên thuộc về nhà họ Đường.”
“Vậy từ hôm nay trở đi, tôi thu lại tất cả.”
Trong phòng không ai dám nói một chữ.
Triệu Ngọc Hoa run rẩy môi.
“Khê Khê… trước kia là mẹ không tốt. Mẹ không biết con chịu nhiều ấm ức như vậy. Chúng ta dù sao cũng là người một nhà ba năm, con đừng làm tuyệt tình quá…”
Thẩm Khê nhìn bà.
“Người một nhà?”
Cô cười nhạt.
“Bà Triệu, sáng nay khi tôi kéo vali ra khỏi nhà họ Đường, bà ném chậu nước bẩn ra cửa, nói là xua xui. Bà còn bảo tôi sau này đừng quay lại ăn bám nhà họ Đường.”
Mặt Triệu Ngọc Hoa cứng đờ.
Đường Vy Vy vội nói:
“Chị dâu, mẹ em chỉ nóng tính thôi. Chị biết mà, mẹ em miệng dao găm tâm đậu hũ…”
“Đừng gọi tôi là chị dâu.”
Thẩm Khê lạnh lùng ngắt lời.
“Cô không xứng.”
Đường Vy Vy đỏ mắt.
Nếu là trước kia, Thẩm Khê chỉ cần thấy cô ta rưng rưng nước mắt là sẽ mềm lòng.
Nhưng bây giờ, Thẩm Khê chỉ cảm thấy buồn cười.
Đường Vy Vy không khóc vì hối hận.
Cô ta chỉ khóc vì xe sắp bị thu hồi, túi xách sắp mất, cuộc sống tiểu thư giả tạo sắp kết thúc.
Đường Minh Lỗi cuối cùng cũng hồi phục chút lý trí.
Anh ta bước tới gần Thẩm Khê, giọng hạ thấp:
“Khê Khê, chúng ta nói chuyện riêng được không? Chuyện giữa vợ chồng chúng ta, không cần làm ầm ĩ trước mặt người ngoài.”
Thẩm Khê lui về sau nửa bước.
Luật sư Lục lập tức chắn trước mặt cô.
“Anh Đường, cô Thẩm đã ly hôn với anh. Xin anh giữ khoảng cách.
”
Hai chữ “đã ly hôn” như chiếc kim đâm thẳng vào tim Đường Minh Lỗi.
Ba tiếng trước, anh ta còn thấy đây là chuyện đáng chúc mừng.
Ba tiếng sau, anh ta lại hận không thể quay ngược thời gian, xé nát đơn ly hôn kia.
Anh ta nhìn Thẩm Khê, cố gắng nặn ra vẻ đau khổ.
“Khê Khê, anh thừa nhận trước đây anh sai. Anh bị công việc làm mờ mắt, không quan tâm em đủ nhiều. Nhưng ba năm tình cảm không thể nói bỏ là bỏ được. Em cho anh một cơ hội, chúng ta tái hôn, được không?”
Lời này vừa ra, không ít người thân nhà họ Đường lộ vẻ xem thường.
Vừa nãy là ai mở tiệc ăn mừng rình rang?
Vừa nãy là ai nói trời rộng biển lớn, vô số phụ nữ tốt đẹp đang chờ?
Bây giờ biết vợ cũ là tiểu thư nhà giàu thì lập tức đòi tái hôn.
Da mặt của Đường Minh Lỗi đúng là dày không tưởng.
Thẩm Khê nhìn anh ta.
Trong mắt cô không có giận dữ, cũng không có đau lòng.
Chỉ có sự bình tĩnh sau khi đã hoàn toàn buông bỏ.
“Đường Minh Lỗi, anh không yêu tôi.”
Cô nói.
“Anh chỉ yêu thứ tôi có thể mang lại cho anh.”
Đường Minh Lỗi vội vàng lắc đầu.
“Không phải, Khê Khê, anh yêu em thật mà. Nếu anh không yêu em, sao năm đó anh lại cưới em?”
Thẩm Khê hơi nhướng mày.
“Vậy sao?”
Cô quay đầu nhìn luật sư Lục.
Luật sư Lục lập tức mở một đoạn ghi âm.
Trong loa vang lên giọng Đường Minh Lỗi.
Đó là giọng anh ta trong một cuộc tụ tập bạn bè cách đây không lâu.
“Thẩm Khê ấy à? Đẹp thì có đẹp, nhưng nhạt nhẽo quá. Cưới về làm vợ còn được, dẫn ra ngoài thì chẳng có tác dụng gì.”
Một giọng nam khác cười hỏi:
“Vậy sao không ly hôn?”
Đường Minh Lỗi cười khẩy:
“Ly hôn thì cũng phải đợi tôi ép được cô ta nhờ mối quan hệ bên nhà mẹ đẻ đã. Cô ta cứ giấu giấu giếm giếm, chắc sợ tôi chiếm lợi. Phụ nữ ấy mà, dỗ thêm vài câu là được.”
Lại một giọng khác:
“Nghe nói mẹ cậu không thích cô ấy?”
Đường Minh Lỗi thờ ơ đáp:
“Mẹ tôi nói đúng mà. Kết hôn ba năm không sinh được con, giữ lại cũng vô dụng. Chờ công ty ổn định hơn, tôi đổi người khác trẻ hơn, biết điều hơn.”
Đoạn ghi âm kết thúc.
Cả căn phòng yên tĩnh như chết.
Đường Minh Lỗi đứng tại chỗ, máu trên mặt rút sạch.
Anh ta không nhớ nổi mình đã nói những lời này vào lúc nào.
Chaporia
Bình Luận (0)