Có lẽ là sau một bữa rượu.

Có lẽ là khi anh ta đang ôm vai một cô gái trẻ trong câu lạc bộ.

Có lẽ khi đó anh ta nghĩ Thẩm Khê mãi mãi sẽ không biết.

Dù biết, cô cũng sẽ không làm gì.

Nhưng bây giờ từng câu từng chữ bị phát trước mặt tất cả người thân bạn bè.

Mặt mũi anh ta bị xé sạch.

Triệu Ngọc Hoa nghe xong lại không thấy con trai sai, chỉ thấy Thẩm Khê quá đáng.

“Vợ chồng cãi nhau nói vài câu khó nghe thì sao? Cô còn ghi âm, còn đem ra trước mặt bao nhiêu người. Tâm cơ cô sâu thật đấy!”

Chủ tịch Thẩm nhìn bà bằng ánh mắt lạnh như băng.

“Bà Triệu, nếu bà còn tiếp tục xúc phạm cháu gái tôi, thư khởi kiện ngày mai sẽ đưa tới tận tay bà.”

Triệu Ngọc Hoa lập tức ngậm miệng.

Bà có thể ngang ngược trước mặt Thẩm Khê trước kia, nhưng đứng trước Chủ tịch Thẩm, bà không dám nói thêm nửa câu.

Đúng lúc bầu không khí căng thẳng đến cực điểm, điện thoại Đường Minh Lỗi lại reo.

Trên màn hình hiện tên:

Vương Mạn Mạn.

Sắc mặt Đường Minh Lỗi lập tức thay đổi.

Anh ta vội tắt máy.

Nhưng Vương Mạn Mạn gọi lần nữa.

Đường Vy Vy nhìn thấy tên người gọi, sắc mặt cũng thay đổi rất khẽ.

Thẩm Khê đương nhiên nhận ra.

Vương Mạn Mạn là cô gái từng bị chụp ảnh bước ra từ khách sạn cùng Đường Minh Lỗi.

Cũng là người đã gửi ảnh tới cho cô bằng số lạ, khiêu khích nói:

“Chị Thẩm, người phụ nữ không được yêu mới là kẻ thứ ba.”

Khi đó Thẩm Khê chỉ trả lời một câu:

“Cô thích thì lấy.”

Sau đó cô bắt đầu chuẩn bị ly hôn.

Đường Minh Lỗi tắt máy ba lần, Vương Mạn Mạn liền gửi tin nhắn.

Màn hình sáng lên.

Dù anh ta lập tức úp điện thoại xuống, Đường Vy Vy ngồi gần vẫn nhìn thấy vài chữ.

[Minh Lỗi, không phải anh nói sau khi ly hôn sẽ chuyển cho em căn hộ ven sông sao? Sao môi giới nói căn hộ đó bị ngân hàng niêm phong rồi?]

Không khí vốn đã ngột ngạt nay càng thêm khó xử.

Đường Minh Lỗi hận không thể đập nát điện thoại.

Thẩm Khê lại cười rất nhẹ.

“Anh Đường, căn hộ ven sông đó cũng là tài sản riêng của tôi trước hôn nhân. Tôi không nhớ mình từng đồng ý tặng cho người khác.”

Đường Minh Lỗi ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt vừa hoảng vừa giận.

“Cô điều tra tôi?”

Thẩm Khê bình tĩnh đáp:

“Không cần điều tra.

Cô ta gửi ảnh giường chiếu, hóa đơn khách sạn và đoạn ghi âm anh hứa hẹn cho tôi. Có lẽ cô ta sợ tôi không chịu ly hôn, nên rất cố gắng chứng minh hai người yêu nhau sâu đậm.”

Một số phụ nữ lớn tuổi trong phòng lập tức lộ vẻ khinh bỉ.

Đàn ông ngoại tình không hiếm.

Nhưng ngoại tình xong còn mở tiệc ăn mừng ly hôn, quay đầu lại đòi vợ cũ trả tiền, bây giờ còn bị bóc ra chuyện hứa tặng tài sản của vợ cho nhân tình.

Đúng là hiếm thấy.

Đường Minh Lỗi hoàn toàn mất khống chế.

“Thẩm Khê! Cô nhất định phải ép tôi đến chết sao?”

Thẩm Khê nhìn anh ta.

“Đường Minh Lỗi, anh nhầm rồi.”

“Những thứ tôi làm hôm nay chỉ là lấy lại những gì thuộc về tôi, đồng thời giao chứng cứ phạm pháp của anh cho cơ quan chức năng.”

“Người ép anh đến bước này không phải tôi.”

“Là lòng tham của anh.”

Câu này như một nhát dao chém xuống.

Đường Minh Lỗi đứng sững.

Không nói được nữa.

Quản lý Vân Đỉnh Các đúng lúc tiến lên.

“Anh Đường, xin hỏi hóa đơn hôm nay…”

Đường Minh Lỗi quay phắt sang nhìn ông ta.

Quản lý vẫn giữ nụ cười tiêu chuẩn.

“Cần thanh toán ngay 840.000 tệ. Ngoài ra, do anh không còn là khách được hội viên sáng lập bảo lãnh, ưu đãi phí dịch vụ cũng không còn hiệu lực. Tổng cộng sau thuế và phí phục vụ là 921.600 tệ.”

921.600.

Từ tám trăm bốn mươi nghìn biến thành hơn chín trăm hai mươi nghìn.

Mặt Đường Minh Lỗi méo xệch.

Đường Vy Vy suýt hét lên:

“Sao lại thêm nhiều như vậy?”

Quản lý lịch sự giải thích:

“Trước đây khi sử dụng tài khoản cô Thẩm, phí dịch vụ được miễn. Hôm nay không còn quyền miễn phí nên phải tính theo tiêu chuẩn bình thường.”

Trong phòng lập tức có người thấp giọng nói:

“Nghĩa là trước giờ ăn sang là nhờ vợ cũ miễn phí cho.”

“Vậy còn khoe cái gì nữa?”

“Bữa này đúng là đắt, nhưng xem kịch cũng đáng.”

Triệu Ngọc Hoa nghe mà tức đến chóng mặt.

Bà run tay chỉ Thẩm Khê.

“Cô đã giàu như vậy, trả một bữa cơm thì mất gì? Dù sao với cô cũng chỉ như rơi vài đồng lẻ. Cô nhất định phải để nhà họ Đường mất mặt trước mọi người sao?”

Thẩm Khê nhìn bà rất lâu.

Sau đó cô chậm rãi nói:

“Bà Triệu, khi bà bắt tôi đứng rửa bát trong bếp vào đêm giao thừa, còn cùng họ hàng ngồi ngoài phòng khách nói tôi không biết đẻ, bà có từng sợ tôi mất mặt không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...