“Khi bà lấy vòng tay mẹ tôi để lại đem tặng cho cháu gái bên ngoại, nói đồ của con dâu cũng là đồ nhà chồng, bà có từng nghĩ tôi sẽ đau lòng không?”

“Khi tôi sốt 39 độ, Đường Minh Lỗi đi uống rượu cả đêm không về, bà bảo tôi đừng giả bệnh để giữ chân đàn ông, bà có từng thấy mình tuyệt tình không?”

Từng chuyện cũ bị cô nói ra bằng giọng rất bình thản.

Càng bình thản, càng khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.

Có vài người phụ nữ trong đám họ hàng vốn thích xem náo nhiệt, lúc này cũng không nhịn được nhíu mày.

Triệu Ngọc Hoa há miệng, lại không phản bác được câu nào.

Bởi vì những chuyện đó đều là thật.

Bà chỉ không ngờ Thẩm Khê nhớ.

Bà càng không ngờ Thẩm Khê sẽ có ngày đứng trước mặt bà, từng câu từng chữ đòi lại công bằng.

Thẩm Khê nói tiếp:

“Bữa cơm hôm nay là các người tự đặt, khách là các người tự mời, rượu là các người tự uống, lời nhục mạ cũng là các người tự nói.”

“Vì vậy tiền, các người tự trả.”

Cô nhìn quản lý.

“Nếu anh Đường không thanh toán được, cứ xử lý theo quy trình.”

Quản lý gật đầu.

“Vâng, cô Thẩm.”

Đường Minh Lỗi bỗng cảm thấy sức lực toàn thân bị rút sạch.

Anh ta nhìn quanh căn phòng.

Những người thân vừa rồi còn cười nói nịnh nọt bỗng đồng loạt tránh ánh mắt anh ta.

Người chú khi nãy khoe rằng mình có quan hệ rộng đã bắt đầu gọi điện giả vờ bận.

Cô ruột kéo chồng đứng dậy, nói con ở nhà sốt cao cần về trước.

Mấy người bạn làm ăn càng tuyệt tình hơn, có người thậm chí âm thầm đi ra cửa phụ, nhưng bị nhân viên phục vụ lịch sự chặn lại.

“Xin lỗi quý khách, hóa đơn phòng tiệc vẫn chưa thanh toán. Theo quy định, khách trong phòng cần phối hợp xác nhận.”

Lúc này mọi người mới thật sự hoảng.

Một người họ hàng lập tức quay sang trách Đường Minh Lỗi:

“Minh Lỗi, chuyện này không liên quan đến chúng tôi. Là cậu mời chúng tôi tới. Tiền này cậu phải tự nghĩ cách.”

“Đúng đó. Chúng tôi chỉ tới ăn bữa cơm, ai biết nhà cậu lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.”

“Hay cậu gọi người phụ nữ kia… à không, gọi bạn gái mới của cậu đến trả đi. Không phải cậu vì cô ta mà ly hôn sao?”

Những lời này như muối xát vào vết thương.

Đường Minh Lỗi tức đến mắt đỏ ngầu.

Đúng lúc đó, Vương Mạn Mạn lại gọi.

Lần này có lẽ vì quá hỗn loạn, anh ta bấm nhầm nút nghe.

Giọng nữ chói tai lập tức vang ra ngoài.

“Đường Minh Lỗi! Anh lừa tôi đúng không? Anh nói anh là ông chủ lớn, nói sau khi ly hôn sẽ cưới tôi, còn tặng tôi căn hộ ven sông. Bây giờ tài khoản anh bị đóng băng là sao? Người của ngân hàng còn gọi hỏi tôi có liên quan đến khoản chuyển tiền bất thường của anh không! Tôi nói cho anh biết, anh đừng kéo tôi xuống nước!”

Cả phòng nghe rõ mồn một.

Sắc mặt Đường Minh Lỗi từ đỏ chuyển sang tím.

Anh ta vội tắt loa, nhưng đã muộn.

Vương Mạn Mạn vẫn đang mắng:

“Còn nữa, tôi đã hỏi rõ rồi. Vân Đỉnh Các là sản nghiệp liên kết của Thẩm thị, còn vợ cũ anh là cháu gái Chủ tịch Thẩm. Anh đúng là đồ ngu! Ôm cây vàng trong nhà còn đi nhặt đồng nát bên ngoài. Chúng ta chia tay! Đừng gọi tôi nữa!”

Cuộc gọi bị cúp.

Không khí im lặng một giây.

Rồi không biết ai bật cười trước.

Tiếng cười rất nhỏ, nhưng lan nhanh như lửa.

Đường Minh Lỗi đứng giữa phòng tiệc xa hoa, dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, lần đầu tiên trong đời cảm nhận được thế nào là thân bại danh liệt.

Thẩm Khê không cười.

Cô chỉ cảm thấy mệt.

Ba năm tình cảm của cô cuối cùng lại kết thúc bằng một trò hề nực cười như vậy.

Cô quay sang Chủ tịch Thẩm.

“Ông ngoại, chúng ta đi thôi.”

Chủ tịch Thẩm gật đầu.

Trước khi đi, ông lạnh lùng nhìn Đường Minh Lỗi.

“Cậu Đường, trước kia Khê Khê không cho tôi nhúng tay, tôi tôn trọng nó.”

“Nhưng từ hôm nay trở đi, ai dám động vào cháu gái tôi, nhà họ Thẩm sẽ không khách sáo.”

Đường Minh Lỗi run rẩy.

Anh ta muốn gọi tên Thẩm Khê, nhưng cổ họng như bị bịt kín.

Thẩm Khê bước ra khỏi phòng tiệc, không quay đầu lấy một lần.

Phía sau cô là tiếng Triệu Ngọc Hoa gào khóc, tiếng Đường Vy Vy cãi nhau với họ hàng, tiếng quản lý yêu cầu thanh toán, tiếng điện thoại của Đường Minh Lỗi reo lên liên tiếp.

Nhưng tất cả đều bị cánh cửa đóng lại ngăn cách.

Như ba năm hôn nhân hoang đường kia, cuối cùng cũng bị cô đóng lại phía sau.

Ngoài hành lang, Chủ tịch Thẩm nhìn cô.

“Buồn không?”

Thẩm Khê im lặng một lát.

“Có một chút ạ.”

Dù sao từng thật lòng yêu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...