20px

“Em đừng nghe cô ta nói bậy.”

Tôi mỉm cười.

“Có phải nói bậy hay không, tòa sẽ phán.”

“À đúng rồi.”

“Tài sản đứng tên cô nhưng có liên quan đến khoản tiền bất thường, luật sư của tôi đã nộp đơn xin phong tỏa tạm thời.”

“Cô Tần, món quà cưới này thích không?”

Tần Chi lảo đảo lùi lại một bước.

Cô ta vốn tưởng mình cướp được người đàn ông của tôi.

Tưởng giành được danh phận là thắng.

Nhưng bây giờ mới biết, cái gọi là danh phận ấy không phải vương miện.

Mà là xiềng xích.

Bùi Tự Bạch nhìn tôi chằm chằm.

“Tri Hòa, em thật sự tuyệt tình đến vậy?”

Tôi cười.

“Tuyệt tình?”

“Anh muốn dùng hôn lễ với tôi để lừa đối tác, muốn dùng tình cảm của tôi để che giấu hôn nhân thật, muốn dùng tiền của Tống thị để nuôi vợ mới.”

“Tôi chỉ kiện anh.”

“Đã rất nhân từ rồi.”

Mẹ tôi đứng dậy.

Bà nhìn Bùi Tự Bạch, ánh mắt lạnh đến mức khiến cả sảnh im phăng phắc.

“Bùi Tự Bạch.”

“Ba của Tri Hòa từng rất xem trọng cậu.”

“Khi ông ấy còn sống, ông ấy nói cậu có thể xuất thân bình thường, năng lực chưa đủ, nhưng chỉ cần thật lòng với Tri Hòa, nhà họ Tống không ngại nâng đỡ cậu.”

“Nhưng cậu không biết đủ.”

“Cậu vừa muốn lợi ích của nhà họ Tống, vừa muốn giẫm lên con gái tôi để thể hiện bản lĩnh đàn ông.”

Mẹ tôi bước từng bước đến trước mặt anh ta.

“Cậu sai ở chỗ, tưởng Tri Hòa yêu cậu thì nhà họ Tống sẽ mãi mở cửa cho cậu hút máu.”

“Nhưng nhà họ Tống chúng tôi yêu con gái mình hơn.”

Bùi Tự Bạch cúi đầu, bàn tay siết chặt.

Trước mặt mẹ tôi, anh ta cuối cùng không nói được một câu phản bác.

Tần Chi thì đã hoàn toàn hoảng loạn.

Cô ta kéo tay áo anh ta.

“Anh nói đi chứ! Anh nói căn hộ đó không sao đi!”

Bùi Tự Bạch hất tay cô ta ra.

“Đủ rồi!”

Tần Chi sững sờ.

“Anh quát em?”

“Không phải em nói muốn danh phận sao?”

Bùi Tự Bạch nhìn cô ta, đôi mắt đỏ ngầu.

“Bây giờ em có rồi, em còn muốn thế nào?”

Cả sảnh lại ồ lên.

Tần Chi đứng đó, mặt lúc đỏ lúc trắng.

Cô ta bỗng quay sang nhìn tôi, ánh mắt oán độc.

“Là chị hại em!”

“Rõ ràng chị có nhiều như vậy rồi, vì sao còn muốn tranh với em?”

Tôi nhìn cô ta, chỉ thấy nực cười.

“Cô cướp chồng chưa cưới của tôi.”

“Dùng tiền bị chuyển dịch từ dự án của tôi để mua nhà.”

“Đăng bài nói tôi là người không được chọn.”

“Bây giờ lại hỏi vì sao tôi tranh với cô?”

Tôi bước xuống sân khấu, đứng trước mặt cô ta.

“Tần Chi.”

“Cô còn trẻ không phải giấy miễn tội.”

“Cô ngu cũng không phải lý do để người khác phải chịu thiệt.”

Mặt cô ta trắng bệch.

Tôi không nhìn cô ta nữa, quay sang bảo vệ.

“Mời hai vị ra ngoài.”

Bảo vệ lập tức bước tới.

Bùi Tự Bạch không động đậy.

Anh ta nhìn tôi, khàn giọng nói:

“Tri Hòa, anh thật sự từng yêu em.”

Tôi im lặng vài giây.

Sau đó gật đầu.

“Có lẽ vậy.”

“Nhưng anh yêu bản thân mình hơn.”

Anh ta như bị câu này đâm trúng, cả người khẽ run lên.

Tôi nhìn anh ta lần cuối.

“Bùi Tự Bạch, từ hôm nay trở đi, đừng nhắc lại năm năm đó nữa.”

“Anh không xứng.”

【Chương 9】

Vụ kiện kéo dài ba tháng.

Trong ba tháng đó, Bạch Thịnh sụp đổ nhanh hơn tôi tưởng.

Tần Chi ban đầu còn đăng bài ám chỉ mình bị người có tiền ức hiếp.

Nhưng chưa đầy hai ngày, cư dân mạng đã đào ra rất nhiều ảnh thân mật của cô ta và Bùi Tự Bạch từ trước khi anh ta hủy hôn.

Nào là mặc áo khoác của anh ta.

Nào là ngồi xe của anh ta.

Nào là cùng đi nghỉ dưỡng.

Thời gian sớm nhất là tám tháng trước.

Khi đó, tôi còn đang thức trắng đêm cùng đội dự án chuẩn bị kế hoạch mở rộng cho Bạch Thịnh.

Một bên là tôi giúp anh ta trải đường.

Một bên là anh ta đưa cô gái khác đi ngắm biển.

Mỉa mai đến mức ngay cả người ngoài cũng thấy phẫn nộ.

Tần Chi bị mắng đến mức khóa tài khoản.

Nhà cô ta nghe nói muốn ép cô ta ly hôn.

Nhưng lúc ấy đã muộn.

Căn hộ bị phong tỏa.

Xe bị thu hồi.

Bùi Tự Bạch nợ chồng chất.

Cái danh “Bùi phu nhân” cô ta liều mạng giành lấy, cuối cùng trở thành trò cười lớn nhất.

Còn Bùi Tự Bạch, ban đầu vẫn cố chống đỡ.

Anh ta bán xe.

Bán nhà cũ của nhà họ Bùi.

Thậm chí còn đi cầu xin những đối tác từng uống rượu xưng anh em với anh ta.

Nhưng không ai dám giúp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...