Không phải vì họ sợ tôi.
Mà vì thương trường vốn hiện thực.
Một người có thể phản bội vị hôn thê yêu mình năm năm, có thể lợi dụng hôn lễ để lừa tín dụng, có thể chuyển tiền dự án đi nuôi nhân tình.
Vậy ai dám tin anh ta trong chuyện làm ăn?
Phiên tòa đầu tiên, tôi không đến.
Mẹ tôi đi thay tôi.
Khi về, bà kể Bùi Tự Bạch đứng trước cửa tòa rất lâu.
Anh ta hỏi bà:
“Dì Tống, Tri Hòa thật sự không muốn gặp con sao?”
Mẹ tôi đáp:
“Không phải không muốn.”
“Mà là không cần.”
Tôi nghe xong, chỉ cười nhẹ.
Khi ấy tôi đang ngồi trong phòng khám thai.
Màn hình siêu âm hiện lên một đốm nhỏ đang dần lớn lên.
Bác sĩ nói mọi thứ đều ổn.
Tôi nhìn hình ảnh ấy, trong lòng mềm xuống.
Tất cả gió tanh mưa máu bên ngoài, dường như đều bị ngăn cách sau cánh cửa.
Tôi vẫn chưa công khai chuyện mang thai.
Ngoại trừ mẹ, Thẩm Mạn và bác sĩ riêng, không ai biết.
Mẹ từng hỏi tôi:
“Con có hối hận không?”
Tôi biết bà hỏi đứa trẻ.
Tôi lắc đầu.
“Không.”
Tôi không hối hận vì từng yêu Bùi Tự Bạch.
Càng không hối hận vì có đứa bé này.
Tôi chỉ hối hận vì đã tỉnh quá muộn.
Nhưng con người không thể quay lại quá khứ.
Chỉ có thể từ giây phút tỉnh ra, không tiếp tục sai nữa.
Tháng thứ tư, vụ án có kết quả sơ thẩm.
Bạch Thịnh phải bồi thường cho Tống thị toàn bộ khoản tổn thất.
Bùi Tự Bạch với tư cách người phụ trách chính phải chịu trách nhiệm cá nhân với một phần khoản nợ.
Một số hành vi chuyển dịch tài sản bất thường tiếp tục được chuyển sang điều tra riêng.
Ngày phán quyết được công bố, Bùi Tự Bạch gọi cho tôi bằng số lạ.
Lần này tôi nghe.
Giọng anh ta khàn đặc.
“Tri Hòa.”
“Anh còn chuyện gì?”
Anh ta im lặng rất lâu.
“Anh ly hôn rồi.”
Tôi không bất ngờ.
Tần Chi không chịu nổi nợ nần, ly hôn là chuyện sớm muộn.
Tôi hỏi:
“Chúc mừng?”
Anh ta cười khổ.
“Em nhất định phải nói chuyện với anh như vậy sao?”
“Chúng ta còn cách nói chuyện khác à?”
Anh ta hít sâu.
“Anh biết anh không còn tư cách cầu xin em tha thứ.”
“Nhưng anh muốn gặp em một lần.”
“Không cần.
”
“Tri Hòa, anh thật sự không còn gì nữa.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mùa đông đã đến.
Cây ngô đồng bên đường rụng gần hết lá.
Tôi nói:
“Anh còn sống.”
“Còn tay chân.”
“Còn kinh nghiệm.”
“Năm đó anh bắt đầu từ hai bàn tay trắng, không phải anh luôn nói mình giỏi sao?”
“Vậy bắt đầu lại đi.”
Đầu dây bên kia nghẹn lại.
Có lẽ anh ta không ngờ tôi sẽ dùng chính lời anh ta từng nói để đáp lại.
Năm đó khi tôi vì Tống thị mà mệt đến bật khóc, anh ta từng ôm tôi nói:
“Tri Hòa, em mạnh mẽ như vậy, mất đi cái gì cũng có thể bắt đầu lại.”
Khi ấy tôi tưởng đó là động viên.
Bây giờ nghĩ lại, chỉ là vì người mất không phải anh ta.
Người ta luôn dễ dàng khuyên người khác mạnh mẽ.
Cho đến khi dao rơi xuống chính mình.
Bùi Tự Bạch thấp giọng:
“Nhưng không có em, anh không làm được.”
Tôi cười.
“Vậy thì anh nên biết ơn.”
“Ít nhất bây giờ anh đã hiểu, năm năm qua rốt cuộc là ai không rời được ai.”
Tôi cúp máy.
Lần này, lòng tôi thật sự nhẹ đi rất nhiều.
Không phải vì trả thù thành công.
Mà vì tôi cuối cùng đã nghe thấy sự thật mà bản thân từng không dám đối diện.
Không phải tôi không rời được Bùi Tự Bạch.
Là anh ta không rời được lợi ích tôi mang lại.
【Chương 10】
Tôi gặp lại Bùi Tự Bạch vào ngày tuyết đầu mùa.
Khi ấy bụng tôi đã hơi nhô lên.
Tôi mặc áo khoác rộng, đi cùng Thẩm Mạn đến bệnh viện kiểm tra định kỳ.
Vừa ra khỏi thang máy, tôi nhìn thấy anh ta đứng cuối hành lang.
Anh ta gầy đến mức gần như thay đổi hoàn toàn.
Áo khoác cũ, tóc cắt ngắn, cằm lún phún râu.
Không còn dáng vẻ Bùi tổng ôn hòa được người người vây quanh năm nào.
Thẩm Mạn lập tức chắn trước mặt tôi.
“Anh muốn làm gì?”
Ánh mắt Bùi Tự Bạch rơi xuống bụng tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi biết anh ta đã đoán ra.
Có lẽ là vô tình nhìn thấy tôi ở khoa sản.
Có lẽ là nghe ai đó nói.
Có lẽ là đi theo tôi từ lâu.
Mặt anh ta trắng bệch.
“Tri Hòa…”
Giọng anh ta run lên.
“Đứa bé…”
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.
“Liên quan gì đến anh?”
Mắt anh ta đỏ lên gần như ngay lập tức.
Chaporia
Bình Luận (0)