Người em yêu là anh, người kết hôn với em là anh, người sống với em cũng là anh, mẹ anh, bà ấy, bà ấy…”

Trương Cường nói đến đây thì dừng lại, có lẽ chính anh ta cũng không bịa tiếp được nữa, không nói tiếp được nữa.

“Chúng ta ly hôn đi.”

Anh ta đột nhiên đứng dậy, không khóc nữa.

Dùng tay áo lau mạnh mặt một cái, nước mắt nước mũi quệt đầy tay áo.

“Ly hôn? Em muốn ly hôn với anh?”

“Đúng.”

“Nhà cũng không cho anh?”

“Nhà là em mua, trên giấy tờ chỉ có tên em, lại còn mua trước khi đăng ký kết hôn, tại sao phải cho anh?”

Anh ta im lặng rất lâu.

Trong phòng bệnh yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng truyền dịch nhỏ giọt.

Anh ta cúi đầu, con dao trong tay xoay một vòng, mũi dao hướng xuống, lưỡi dao hướng vào trong, tay cầm dao không còn run nữa.

“Anh đã quỳ trước mặt em rồi, anh cũng nhận lỗi rồi, anh đảm bảo mẹ anh sau này sẽ không đến nữa.

Em còn muốn thế nào nữa?

Em có phải nhất định phải ép chết anh mới vui không?

Rốt cuộc em muốn anh phải làm thế nào?

Trước đây em đâu có như vậy, đều là mẹ em đúng không?

Mẹ em vẫn luôn xem thường anh, chê anh nghèo, bây giờ em cũng chê anh nghèo đúng không?”

“Một tháng em kiếm ba trăm nghìn tệ, anh một tháng kiếm ba nghìn.

Anh không nghèo sao?

Em không nên chê anh nghèo sao?”

Tay anh ta bắt đầu run.

Con dao cũng run theo.

08

Đột nhiên anh ta túm lấy cổ tay tôi.

Lực tay rất mạnh, siết đến mức xương tôi đau nhói.

Con dao ở tay còn lại của anh ta, lưỡi dao chỉ cách cánh tay tôi vài centimet.

“Anh buông ra.”

“Anh không buông.

Hôm nay em không cho anh một câu trả lời, anh sẽ không buông.

Em chê anh?

Em không cần anh nữa?

Vậy chúng ta cùng chết đi.

Đồ hạ tiện như em, chắc chắn là bên ngoài có người rồi đúng không?

Mẹ anh nói không sai, phụ nữ phải dạy dỗ, em đúng là thiếu bị dạy dỗ, anh cho em chê anh, anh giết chết em…”

Nước bọt của anh ta bắn vào mặt tôi, mũi dao gần như chạm vào cổ tôi.

“Em nói đi!

Sao không nói?

Nói, thằng đàn ông bên ngoài đó là ai?

Anh giết cả hai người các người, hai đứa không biết xấu hổ…”

Tôi không nói được.

Có chút nghẹt thở.

Muốn đẩy anh ta ra, nhưng anh ta quá cao lớn, tôi hoàn toàn không đẩy nổi.

“Xin em, Vãn Vãn, xin em…

Đừng đối xử với anh như vậy, anh thật sự yêu em.

Chúng ta ở bên nhau bao nhiêu năm rồi, em từng nói sau khi mẹ em ly hôn cũng không quản em.

Em đừng tin lời mẹ em, chúng ta hai người sống cho tốt, được không?”

Trương Cường vừa nói lại vừa khóc.

Tôi nhìn chuẩn thời cơ, co chân lên, đá mạnh vào người anh ta.

Anh ta lập tức khụy xuống đất, hai tay ôm bụng, ánh mắt nhìn tôi vô cùng khó chịu.

Đúng lúc mẹ tôi quay lại, Trương Cường hoảng loạn bỏ chạy.

Mẹ tôi mắng tôi:

“Con ngu à?

Không biết báo cảnh sát sao?

Đó là một thằng thần kinh, nó mà thật sự đâm con một nhát thì sao?

Báo cảnh sát không kịp thì cũng có thể bấm chuông gọi y tá, không thì hét lên cũng được.

Bên ngoài phòng bệnh đông người như vậy, kiểu gì cũng có người vào cứu con.”

Tôi “ừ” một tiếng.

Sau đó cúi đầu, bấm móng tay.

Mẹ tôi dường như rất tức giận, thở dài hết lần này đến lần khác…

09

Ngày hôm sau, Trương Cường lại đến.

Lần này anh ta không đến một mình.

Mẹ chồng tôi đi theo phía sau, vẫn mặc chiếc áo dạ tím đỏ đó, tóc chải bóng mượt, tay xách một giỏ hoa quả.

Bà ta đặt giỏ hoa quả lên tủ đầu giường, cười tươi nhìn tôi, như thể chuyện hôm qua chưa từng xảy ra.

“Vãn Vãn à, mẹ đến thăm con đây.

Đây là sáng nay mẹ mua ở cửa hàng hoa quả trước cổng, cherry nhập khẩu, tám mươi tệ một cân.

Mẹ một quả cũng không nỡ ăn, mang hết đến cho con.”

“Con cũng biết mà, cả đời mẹ chưa từng sinh con gái, chỉ sinh hai đứa con trai.

Mẹ coi con như con gái ruột mà thương.

Cả cái làng này, ai mà không biết mẹ là người dễ nói chuyện nhất?

Vãn Vãn à, con cứ yên tâm, con gả vào nhà họ Trương chúng ta, chắc chắn là tới hưởng phúc.”

Bà ta vừa nói vừa ngồi xuống bên giường, đưa tay định sờ trán tôi.

“Đừng chạm vào tôi.”

Tay bà ta khựng lại giữa không trung.

Nụ cười cứng lại một thoáng, rồi lại như không có gì thu tay về.

“Vẫn còn giận à?

Mẹ biết trong lòng con có tức, mẹ không trách con.

Chuyện hôm qua là mẹ không đúng, mẹ quá kích động, không nên làm con khó xử ngay trong đám cưới.”

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, con cũng có chỗ không đúng.

Con nói trước mặt nhiều người như vậy về Trương Chu, sau này Chu Chu còn làm sao gặp người trong trường?

Nó là nghiên cứu sinh, không giống các con.

Người ta nói trưởng tẩu như mẹ, con là chị dâu, so đo với em chồng làm gì?

Chuyện qua rồi thì cho qua đi, được không?”

Qua rồi thì cho qua?

Người này không chỉ có não, còn có cả da mặt?

Da mặt này chắc là càng có tuổi càng dày lên nhỉ?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...