“Cả lần anh ăn diện kỹ càng như thế cũng chỉ là để đường hoàng đến nói lời chia tay.”
Nói đến cuối cùng.
Tôi cố gắng kiềm chế không để nước mắt rơi xuống.
Không khí yên lặng suốt mấy giây.
Hoắc Tự đứng chết lặng tại chỗ, vẻ mặt vô cùng mờ mịt.
Hệ thống yếu ớt lên tiếng:
【Chuyện đó… tôi phải giải thích một chút. Lần này thật sự tôi không giao nhiệm vụ cho Hoắc Tự. Ai mà ngờ sau khi hoàn thành nhiệm vụ rồi, cậu ta còn cố kéo dài thời gian, không chịu rời khỏi thế giới này…】
“Niệm Niệm, anh có thể giải thích.”
Hô hấp tôi hơi gấp gáp.
“Giải thích cái gì?”
“Giải thích rằng anh chưa từng nói những lời đó?”
“Hay giải thích rằng những lời đó cũng là do hệ thống ép anh nói?”
Yết hầu Hoắc Tự khẽ chuyển động.
“Vậy anh sẽ theo đuổi em lại từ đầu.”
“Anh sẽ chứng minh cho em thấy…”
17
Hoắc Tự nói được làm được.
Sau đó tôi đi đâu, anh cũng theo đó.
Như một miếng cao dán chó, muốn gỡ thế nào cũng không gỡ nổi.
Mỗi khi tôi muốn chụp ảnh.
Anh lại ôm một chiếc máy ảnh lớn, liên tục bấm tách tách.
Mỗi khi tâm trạng tôi không tốt.
Anh sẽ chạy tới tận khu trung tâm cách mấy cây số mua món bánh ngọt tôi thích.
…
Khiến tôi hoàn toàn không biết phải đối mặt với Hoắc Tự thế nào.
Hôm nay tôi đến sở thú chơi.
Anh không xuất hiện như mọi khi.
Bên tai tôi cuối cùng cũng yên tĩnh hơn đôi chút.
Trên đường đi, có một người mặc đồ thú bông luôn đi theo tôi.
Người đó đưa nước cho tôi.
Còn che nắng giúp tôi.
Cuối cùng tôi mỉm cười nói:
“Cảm ơn nhé, đến lúc đó tôi sẽ đánh giá năm sao cho bạn.”
Người đó lắc đầu.
Sau đó chỉ đưa tay ôm nhẹ lấy tôi.
Tôi nghĩ người bên trong bộ đồ thú bông chắc hẳn là một cô gái rất đáng yêu.
Thế là tôi cũng vòng tay ôm lại.
Người đó khựng lại một chút.
Rồi trực tiếp vùi đầu vào vai và cổ tôi.
Tôi đưa tay tháo đầu thú xuống.
Nhưng người đó lại bỏ chạy.
Khi đi ngang qua nhà vệ sinh.
Tôi nghe thấy giọng của hệ thống:
【Lần này tôi không hề lên tiếng nhé. Muốn ôm nữ phụ thì cứ nói thẳng đi, cứ phải giữa mùa hè mặc bộ đồ thú bông làm gì.】
Lúc này tôi mới nhìn rõ người bên dưới chiếc đầu thú.
Chính là Hoắc Tự.
Mái tóc bị mồ hôi làm ướt đẫm dính sát vào mặt.
Đâu còn chút phong độ nào như ngày thường.
Hệ thống tặc lưỡi vài tiếng:
【Tôi không có thói quen ăn lại cỏ cũ đâu nhé~】
【Mối tình này nhất định phải chia tay. Không chia tay thì tôi, Hoắc Tự, theo họ anh luôn~】
Hoắc Tự đỏ bừng mặt.
Nhưng lại không nói nên lời.
“Hoắc Tự.”
Anh không dám quay người lại.
Lúng túng muốn đội chiếc đầu thú lên.
Tôi đi tới trước mặt anh, tháo nó xuống.
“Không nóng sao?”
“Không nóng…”
Bị tôi vạch trần ngay tại chỗ.
Giọng anh thấp đi vài phần.
“Hoắc Tự, anh không cần phải làm những chuyện này đâu.”
“Nhiệm vụ công lược của anh đã kết thúc từ lâu rồi.”
18
Ai ngờ hàng mi Hoắc Tự khẽ run lên, khóe mắt đỏ hoe.
“Niệm Niệm, trước đây đều là anh mạnh miệng, không dám thừa nhận suy nghĩ thật trong lòng mình.”
“Ngay từ lần đầu tiên gặp em, anh đã thích em rồi. Anh thích em làm nũng với anh, thích em nổi giận với anh, thích em hôn anh.”
“Còn về chị gái em, đó là nhiệm vụ mà hệ thống yêu cầu anh làm. Nó từng nói rồi, em cũng biết mà. Những bức ảnh anh cười xuất hiện trong vòng bạn bè của chị em là vì nam chính ban đầu đã xuất hiện, anh tác hợp bọn họ thành công nên không cần tiếp tục đi theo cốt truyện nữa.”
“Hôm đó anh ăn mặc chỉnh tề như vậy là vì hiểu lầm rằng em thích kiểu người bại hoại lịch thiệp như Lục Bùi Tri. Nhưng hệ thống lại liên tục thêm dầu vào lửa, khiến anh thật sự tin rằng em thích anh ta.”
“Anh không chịu nổi, nhất thời kích động mới đề nghị chia tay. Sau đó phát hiện em căn bản không quan tâm đến anh nên anh mới giận dỗi…”
Chaporia
Bình Luận (0)