Nói đến đây, Hoắc Tự cầm tay tôi áp lên má anh.
“Em yêu, là anh chủ động quay đầu ăn lại cỏ cũ, muốn nhận được sự tha thứ của em.”
“Em thương anh một chút được không? Chỗ này sắp vỡ vụn rồi.”
Hoắc Tự chỉ vào ngực mình.
Đầu ngón tay hơi ấm.
Tôi cúi đầu mới phát hiện Hoắc Tự đang khóc.
Lúc này hệ thống lên tiếng:
【Được rồi được rồi, hai người đều không sai, người xấu nhất là tôi đây.】
【Tôi sớm biết thằng nhóc này mạnh miệng. Muốn xem thử rốt cuộc cậu ta có thể nhịn được bao lâu nên mới xin cấp trên giao cho cậu ta nhiệm vụ tác hợp cô với Lục Bùi Tri.】
【Dù có hoàn thành hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cậu ta cả.】
Trong mắt Hoắc Tự là vẻ mất mát không thể che giấu.
Tôi nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên mặt anh, khẽ thở dài:
“Hoắc Tự, em biết anh đến thế giới này là vì muốn cứu sống ông nội mình.”
“Lúc ban đầu khi biết anh bị hệ thống ép phải theo đuổi em, thật ra em không muốn để tâm.”
“Nhưng ngày hôm đó anh xuất hiện, bất chấp quy tắc cốt truyện để cứu em khỏi tay đám côn đồ, thay đổi kết cục hắc hóa của em.”
“Em vẫn luôn rất biết ơn anh.”
Nước mắt Hoắc Tự liên tục rơi xuống.
“Giống như hôm đó hệ thống nói, em là nữ phụ độc ác trời sinh một đôi với phản diện.”
“Còn anh là người thuộc về một thế giới khác.”
“Ông nội vẫn đang đợi anh.”
“Tương lai của anh không nên bị giới hạn trong thế giới tiểu thuyết này.”
“Cho nên Hoắc Tự.”
“Hãy trở về đi.”
“Trở về thế giới thuộc về anh.”
19
Cuộc sống của tôi lại quay về như lúc ban đầu.
Sáng đi tối về.
Mỗi ngày đều chìm đắm trong thí nghiệm và công việc.
Cứ như vậy ba năm trôi qua.
Một ngày nọ, trong đầu tôi đột nhiên lại vang lên giọng nói của hệ thống:
【Bé Niệm Niệm đáng yêu, lâu rồi không gặp, có nhớ tôi không nào?】
Tôi gật đầu, mỉm cười.
【Vậy em có nhớ thằng nhóc Hoắc Tự đó không?】
Tôi khựng lại.
Đây là lần đầu tiên sau ba năm tôi nghe thấy cái tên Hoắc Tự.
Năm đó sau khi nghe những lời tôi nói.
Anh im lặng rất lâu.
Cuối cùng chỉ giận dỗi nói:
“Nguyễn Niệm, nếu anh không còn ở đây nữa, có phải em sẽ quên anh rồi đi tìm một Lục Bùi Tri khác không?”
Ba năm sau.
Tôi hỏi một câu:
“Vậy anh ấy sống có tốt không?”
Hệ thống thao thao bất tuyệt kể lại.
Nói rằng sau khi trở về, ông nội Hoắc Tự đã được cứu sống.
Anh cũng thay đổi hoàn toàn dáng vẻ ăn chơi trước kia, tiếp quản sản nghiệp của gia đình.
【À đúng rồi, thằng nhóc đó còn nói muốn cầu hôn vị hôn thê của mình nữa.】
Đầu ngón tay tôi vô thức siết chặt.
Tôi bật cười:
“Vậy sao? Thế thì tốt quá.”
Không khí yên lặng vài giây.
Bên tai đột nhiên vang lên giọng nói của Hoắc Tự.
Tôi ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Không có ai cả.
Nghĩ kỹ lại, Hoắc Tự sao có thể xuất hiện ở đây được chứ.
Cho đến khi một bóng người cao lớn phủ xuống trước mặt tôi.
Tôi ngẩng đầu lên.
Lập tức rơi vào ánh mắt của Hoắc Tự.
Trong tay anh ôm một bó cát tường thật lớn.
Ba năm không gặp.
Gương mặt trong ký ức và người trước mắt dần chồng khít lên nhau.
Đầu óc tôi trống rỗng vài giây.
Rất lâu sau mới hỏi:
“Hoắc Tự, sao anh lại ở đây?”
【Ngốc ơi! Cậu ấy đến để cầu hôn em đấy.】
【Đúng rồi, bé Niệm Niệm, quên nói cho em biết. Sau này Hoắc Tự có thể tự do đi lại giữa thế giới hiện thực và thế giới tiểu thuyết rồi nhé.】
【Sẽ không còn bất kỳ trở ngại nào ngăn cách hai người nữa.】
Hoắc Tự quỳ một gối xuống.
Lấy chiếc nhẫn ra.
“Em yêu, anh trở về rồi.”
“Lần này em có thể đừng đẩy anh ra nữa được không?”
Cơn gió lướt qua hành lang.
Lần này tôi nghe rõ nhịp tim của chính mình.
“Được.”
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)