Tôi nghe thấy “Báo cáo của cậu viết rất tốt, không cần sửa”.

Tạ Hành Chu nhìn cậu.

Cậu run lên:

Tôi biết là giả.

Tạ Hành Chu viết:

Tôi nghe thấy “không cần chịu trách nhiệm nếu không đủ chứng cứ”.

Tôi nhìn anh.

Anh rất bình tĩnh.

Nhưng tay cầm bút siết chặt hơn bình thường.

Mỗi người đều có câu mình muốn nghe.

Không ai hoàn toàn miễn nhiễm.

Tôi đi đến giữa chợ âm thanh.

Chủ sạp là những người không có tai.

Hai bên đầu trơn nhẵn.

Miệng rất rộng.

Một chủ sạp nhìn tôi, cười:

“Khách nghe số một, muốn mua âm thanh nào?”

Tôi viết:

Có tiếng sự thật khó nghe không?

Chủ sạp im lặng.

Sau đó nụ cười hạ xuống.

“Loại đó bán rất chậm.”

“Nhưng có?”

“Có.”

Hắn lấy từ dưới quầy ra một chai thủy tinh đầy vết nứt.

Bên trong không phát ra âm thanh dễ nghe.

Chỉ có những câu rời rạc.

“Bạn sai rồi.”

“Bạn cần dừng lại.”

“Người đó đang cầu cứu thật.”

“Đó không phải yêu.”

“Đó không phải hiếu.”

“Đó không phải vì muốn tốt cho bạn.”

“Bạn đã nhìn thấy, đừng giả vờ không thấy.”

Chai thủy tinh vừa mở, rất nhiều khách xung quanh lập tức bịt tai.

“Đóng lại!”

“Khó nghe quá!”

“Ai cho phát thứ này?”

“Tôi đến đây để dễ chịu, không phải để bị dạy đời!”

Chủ sạp định đóng chai lại.

Tôi đè tay hắn.

Viết:

Mua.

Chủ sạp nhìn tôi.

“Giá rất cao.”

Tôi lấy xấp tiền giấy còn dư từ Phong Đô.

Hắn cười khinh.

“Không đủ.”

Tôi lấy ra một mảnh thẻ gỗ Thanh Hư.

Đời thứ hai, Tạ Vô Cữu.

Trên đó có lời chứng:

Bị lừa.

Tôi đặt thẻ xuống.

“Đổi bằng lời chứng?”

Chủ sạp không cười nữa.

Hắn nhìn thẻ gỗ rất lâu.

Cuối cùng đẩy chai âm thanh về phía tôi.

“Chỉ cho mượn.”

Tôi nhận chai.

Mảnh thẻ gỗ không bị hắn lấy đi, chỉ sáng lên một chút.

Tôi hiểu.

Lời chứng không phải tiền để tiêu mất.

Nó là bảo chứng.

Tôi giơ chai thủy tinh lên cao.

Sau đó đập xuống đất.

Choang!

Âm thanh khó nghe vỡ tung.

Không qua tai nghe.

Không qua hệ thống.

Nó vang thẳng vào chợ.

“Bạn sai rồi.”

“Người đó đang cầu cứu thật.”

“Đó không phải yêu.”

“Đó không phải hiếu.”

“Bạn đã nghe thấy.”

“Đừng chọn nghe thứ dễ chịu để bỏ qua thứ đúng.”

Chợ âm thanh hỗn loạn.

Nhiều người ôm đầu gào lên.

Tai nghe của họ cố tăng âm lượng lời khen, nhưng âm thanh khó nghe vẫn xuyên vào.

Người đàn ông mua lời khen lãnh đạo bỗng nghe thấy tiếng nhân viên phía sau:

“Ông nợ lương chúng tôi ba tháng.”

Đứa trẻ sau lưng ông ta nói:

“Bố không về nhà, không phải vì bận. Bố không muốn nghe con nói.”

Người đàn ông lùi lại, mặt trắng bệch.

Cô gái mua lời an ủi tình yêu nghe thấy tiếng của chính mình trong một đêm nào đó:

“Tôi sợ anh ấy.”

Cô ôm tai, khóc nấc.

Chủ sạp không tai đồng loạt hét lên.

“Đóng âm thanh!”

“Đóng lại!”

“Khách nghe số một phá hoại trải nghiệm nghe!”

Tai nghe của tôi phát cảnh báo điên cuồng.

“Âm thanh độc hại.”

“Âm thanh gây bất ổn.”

“Âm thanh khiến quý khách phải hành động.”

“Xin lập tức rời khỏi trạm.”

Tôi viết lên không trung bằng bút đỏ:

Sự thật không độc hại vì nó khó nghe.

Sợ chịu trách nhiệm mới thấy nó độc hại.

Dòng chữ đỏ lan qua từng sạp.

Những chai âm thanh dễ chịu bắt đầu nứt.

Tiếng khen giả rò rỉ ra, méo mó thành tiếng khóc, tiếng nợ, tiếng cầu cứu, tiếng thật bị đè bên dưới.

Một số người tháo tai nghe.

Một số người ôm chặt hơn.

Không phải ai cũng chịu nghe.

Tôi biết.

Không thể ép tất cả tỉnh ngay.

Nhưng chỉ cần có khe hở.

Tiếng thật sẽ lọt vào.

Tạ Hành Chu đứng trên bậc thềm ga, giơ thẻ cảnh sát.

Dù ở nơi này thẻ cảnh sát không có hiệu lực pháp lý, nhưng lời anh có trọng lượng của người làm chứng.

Anh nói rõ từng chữ:

“Nghe một phía không đủ để kết luận.”

“Chọn âm thanh có lợi rồi làm hại người khác, vẫn phải chịu trách nhiệm.”

“Không thể dùng ‘tôi chỉ nghe như vậy’ để trốn hậu quả.”

Lục Minh cũng giơ bảng:

Nghe cũng phải đối chiếu.

Câu này rất ngắn.

Rất dễ hiểu.

Tôi liếc cậu, giơ ngón cái.

Cậu vui đến mức suýt rơi bảng.

Chợ âm thanh bắt đầu sụp.

Màn hình tàu điện sáng lên:

Trạm Người Nghe Chọn Lọc bị nhiễu.

Trạm kế tiếp: Tai Người.

Ga cuối.

Xin quý khách chuẩn bị tinh thần.

Tôi nhìn ba chữ Tai Người.

Cổ họng hơi khô.

Nếu Người Giả Điếc là né tránh, Người Nghe Chọn Lọc là tự lừa, vậy ga cuối Tai Người là gì?

Tai nghe trong tai tôi bỗng phát ra một tiếng thì thầm rất nhẹ.

Không còn giọng nữ dịu dàng.

Mà là giọng của ai đó rất xa.

“Lâm Vãn Chi.”

“Cô nghĩ tai người thật sự muốn nghe sự thật sao?”

“Không.”

“Tai người muốn nghe thứ giúp họ ngủ yên.”

Tôi cười lạnh, viết lên bảng:

Vậy đánh thức.

4. Ga Tai Người

Ga cuối không giống ga tàu.

Nó giống bên trong một cái tai khổng lồ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...