Người bạn tôi quen năm mười sáu tuổi.
Đã thay đổi rồi.
03
Tôi và Trì Nghiễn Xuyên đều là lần đầu yêu đương.
Không biết bạn cùng phòng của cậu ấy kiếm đâu ra một quyển sách tên là Cẩm nang yêu đương cho mối tình đầu.
Vậy mà cậu ấy thật sự tin.
Nhất quyết phải yêu theo đúng những gì viết trong đó.
“Đây là sách gì vậy?”
“Còn dạy cả cách yêu đương nữa à?”
Tôi nhìn với vẻ đầy nghi ngờ.
Còn cậu ấy thì đắc ý mở quyển sách ra ngay trước mặt tôi.
Tôi trợn tròn mắt.
“Cậu còn mang theo bên người luôn cơ à?”
Vừa nghe vậy.
Trì Nghiễn Xuyên hơi ngượng ngùng cắn môi.
“Thì… sợ mình không nhớ hết nội dung trong đó.”
“Được rồi.”
Tôi hoàn toàn bất lực.
Một Trì Nghiễn Xuyên đang xem quyển sách này như chân lý sống thì chẳng ai khuyên nổi.
Trông chẳng khác nào tẩu hỏa nhập ma.
“Vậy xin hỏi.”
“Tôn kính hỏi ngài một câu.”
“Bước tiếp theo trong quyển sách thần thánh của ngài là gì vậy?”
Hôm nay trường tổ chức lễ hội âm nhạc.
Trì Nghiễn Xuyên biết chơi guitar.
Giáo viên nhất quyết bắt cậu ấy lên sân khấu biểu diễn.
Trên mặt cậu ấy còn dán vài miếng băng cá nhân màu sắc sặc sỡ làm trang trí.
Kết hợp với mái tóc hồng.
Càng nhìn càng có sức mê hoặc.
Tôi nhìn một lúc.
Bỗng thấy cậu ấy còn đẹp trai hơn trước.
“Ừm…”
“Đợi hoạt động kết thúc rồi tớ nói cho cậu biết.”
“Bí mật thế cơ à?”
“Vậy đưa sách cho tớ xem đi, tớ cũng muốn đọc.”
Nói rồi.
Tôi đưa tay định lấy.
Trì Nghiễn Xuyên lập tức giấu quyển sách ra phía sau.
Lắc đầu như trống bỏi.
“Không được.”
Tôi chỉ vào chính mình.
Kinh ngạc hỏi:
“Tớ cũng không được xem?”
Ánh mắt cậu ấy hơi dao động.
“Ừ.”
“Tại sao?”
Cậu ấy đáp đầy lý lẽ:
“Trong sách nói chỉ được một người xem thôi.”
“Tớ xem rồi thì cậu không được xem nữa.”
“Còn có quy định kiểu đó luôn à?”
Tôi bĩu môi.
“Được thôi.”
“Cậu mau đi chuẩn bị đi.”
“Tớ đi tìm bạn cùng phòng đây.”
Nói xong.
Tôi xoay người định đi.
Trì Nghiễn Xuyên lại đưa tay kéo tôi lại.
Sau đó bước nhanh tới trước mặt tôi.
Cúi người xuống.
Đôi mắt đẹp nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Giận rồi à?”
“Không có.”
“Tớ đâu nhỏ nhen thế.”
Đột nhiên.
Cậu ấy tiến lại gần hơn.
Tôi theo bản năng nín thở.
Sau đó.
Cậu ấy bật cười.
“Cam Cam.”
“Hôm nay cậu trang điểm à.”
“Đúng thế.”
“Tớ mới học đấy.”
“Đẹp không?”
Tôi vừa mong chờ vừa ngượng ngùng.
Không dám nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.
Ánh mắt Trì Nghiễn Xuyên dịu dàng đến mức như muốn quấn lấy người khác.
Cậu ấy vừa định mở miệng.
Tôi đã lập tức đẩy cậu ấy ra.
“A a a!”
“Ghê quá!”
“Sến quá!”
“Tớ chịu không nổi nữa rồi…”
Tôi vừa hét vừa chạy về phía nhóm bạn cùng phòng.
Lễ hội âm nhạc được tổ chức trên bãi cỏ.
Hệ thống ánh sáng và âm thanh đều rất đầy đủ.
Đến lượt Trì Nghiễn Xuyên lên sân khấu.
Cậu ấy mặc một bộ đồ đen đơn giản.
Đứng ở vị trí hơi phía sau.
Nhưng vì ngoại hình quá nổi bật.
Lại thêm chiều cao vượt trội.
Nên ánh mắt của rất nhiều người vẫn vô thức dừng lại trên người cậu ấy.
Ánh mắt cậu ấy liên tục đảo qua đám đông.
Như đang tìm kiếm ai đó.
Bạn cùng phòng ngồi bên cạnh huých vai tôi.
“Ôi trời.”
“Anh đẹp trai tóc hồng kia đang tìm ai thế nhỉ?”
Một người khác lập tức tiếp lời.
“Không phải đang tìm bạn gái đấy chứ?”
Tôi lại ôm mặt.
Van xin họ đừng nói nữa.
Đợi đến khi bỏ tay xuống.
Tôi vừa khéo chạm phải ánh mắt của Trì Nghiễn Xuyên.
Ánh mắt ấy mang theo ý cười rất rõ ràng.
Khoảnh khắc đó.
Tiếng tim đập trong lồng ngực tôi.
Còn ồn ào hơn cả tiếng nhạc vang vọng khắp bãi cỏ.
…
Ngày Bắc Thành đón trận tuyết đầu mùa.
Tôi vừa tan buổi dạy kèm, đi ra khỏi khu chung cư.
Dưới ánh đèn đường.
Trì Nghiễn Xuyên mặc áo khoác bóng chày đen trắng, hai tay đút túi, dựa lưng vào cột đèn.
Thỉnh thoảng lại đưa tay phủi những bông tuyết đọng trên vai.
Khoảnh khắc ấy.
Tôi cảm thấy trong tim mình như có thứ gì đó khẽ va vào.
Tôi bước tới.
Trì Nghiễn Xuyên nhìn thấy tôi thì mỉm cười, dang rộng vòng tay.
Cậu ấy nói:
“Trong sách bảo rằng ôm nhau có thể rút ngắn khoảng cách giữa hai người.”
Chaporia
Bình Luận (0)