20px

“Vì vậy khuyên các cặp đôi mỗi lần gặp mặt đều nên ôm trước.”

Vòng ôm của cậu ấy ấm áp.

Xua tan đi một nửa giá lạnh của mùa đông.

Tôi nhìn những bông tuyết mềm như lông ngỗng đang bay.

Mỉm cười nói với cậu ấy:

“Trì Nghiễn Xuyên, tuyết rơi rồi.”

“Là trận tuyết đầu mùa đấy.”

“Ừ.”

Giọng cậu ấy rất dịu dàng.

Gương mặt khẽ cọ vào mái tóc tôi.

Sau đó.

Cậu ấy nâng mặt tôi lên.

Biết chuyện gì sắp xảy ra.

Tôi theo bản năng mở to mắt.

Nín cả thở.

Trì Nghiễn Xuyên bất đắc dĩ bật cười.

Đưa tay che mắt tôi lại.

“Phải nhắm mắt chứ.”

Sau khi trở về.

Trì Nghiễn Xuyên đăng một bài lên vòng bạn bè.

Ảnh chụp tôi ngồi xổm trong tuyết nặn người tuyết.

Kết quả bị mấy đứa học sinh tiểu học bên cạnh chê người tuyết tôi làm quá xấu.

Trong ảnh.

Tôi đang phồng má, tức tối nhìn đám nhóc kia.

Nhưng khi nhìn thấy dòng trạng thái cậu ấy đăng.

Ngón tay tôi khựng lại.

Tuyết đầu mùa và cô ấy and…

Trong nháy mắt.

Tôi chợt nhớ tới một chuyện năm lớp mười.

Hồi đó đám học sinh thể thao chuẩn bị thi chuyên ngành.

Mua rất nhiều pháo hoa.

Pháo hoa nở rực trong sân trường.

Đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Khi ấy Trì Nghiễn Xuyên từ trên lầu đi xuống.

Lúc đó tôi chỉ nghĩ cậu ấy tới tìm Kiều Nhất Vãn.

Tôi nhìn bầu trời đêm được pháo hoa thắp sáng.

Trong đầu toàn là những hình ảnh đầy mộng mơ.

Sau đó không nhịn được quay sang thì thầm với Kiều Nhất Vãn:

“Cậu nói xem.”

“Tuyết đầu mùa.”

“Mối tình đầu.”

“Nụ hôn đầu.”

“Lãng mạn biết bao nhỉ?”

Tôi mở khung chat với Trì Nghiễn Xuyên.

Gõ một dòng tin nhắn.

Cậu vẫn chưa nói cho tớ biết hôm trước cậu định nói gì đâu.

Tin nhắn vừa gửi đi.

Màn hình đã hiện lên dòng chữ:

Đối phương đang nhập…

Một lúc sau.

Điện thoại rung lên.

Trì Nghiễn Xuyên trả lời:

Trong sách nói.

Tuyết đầu mùa, mối tình đầu và nụ hôn đầu.

Khi kết hợp với nhau sẽ rất lãng mạn.

Lúc ấy.

Tôi đang đứng ngoài ban công.

Trên cổ tay đeo chiếc vòng đôi cậu ấy tặng.

Loại vòng phải dùng chìa khóa mới mở được.

Ở cái tuổi thích làm mấy chuyện ngốc nghếch ấy.

Tôi từng xem một bộ phim.

Trong phim cũng có một chiếc vòng như vậy.

Chìa khóa được làm thành mặt dây chuyền.

Khi ấy tôi thích đến mê mẩn.

Những ký ức đã bị chính tôi bỏ quên ở một góc nào đó.

Dường như luôn có người thay tôi ghi nhớ.

04

Kiều Nhất Vãn tới Bắc Thành.

Lúc nhìn thấy tin nhắn của cô ấy.

Tôi và Trì Nghiễn Xuyên vừa ăn cơm bên ngoài xong, đang đi về trường.

Mắt cô ấy đỏ hoe.

Khi nhìn thấy chúng tôi nắm tay xuất hiện trước cổng trường.

Nước mắt lập tức rơi xuống.

Kiều Nhất Vãn thuộc kiểu gương mặt em gái nhà bên.

Vô tội.

Mong manh.

Khiến người khác dễ mềm lòng.

“Cam Cam…”

Cô ấy bước tới trước mặt chúng tôi.

Miệng gọi tên tôi.

Nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Trì Nghiễn Xuyên.

“Hai cậu thật sự ở bên nhau rồi à?”

Tôi ngẩng đầu nhìn phản ứng của Trì Nghiễn Xuyên.

Cậu ấy không nhìn Kiều Nhất Vãn.

Chỉ nhìn tôi.

Sau đó nhẹ nhàng siết tay tôi.

“Ừ.”

“Cậu thấy rồi đấy.”

“Không phải cậu lặn lội từ Hải Thành tới tận đây chỉ để hỏi chuyện này đấy chứ?”

Kiều Nhất Vãn khẽ cắn môi.

“Không phải đâu.”

“Cam Cam, cậu đừng hiểu lầm.”

“Biết hai người ở bên nhau, tớ thật sự rất vui…”

Dù nói như vậy.

Nhưng vừa nói xong.

Cô ấy lại khóc còn đáng thương hơn trước.

Sau này tôi mới biết.

Cô ấy không tới tìm tôi.

Mà là tới tìm Trì Nghiễn Xuyên.

Bởi vì có lần Trì Nghiễn Xuyên đi ăn cùng đồng đội về.

Kiều Nhất Vãn đã chờ sẵn ở cổng trường để gặp cậu ấy.

Mà lúc đó.

Tôi và bạn cùng phòng cũng vừa từ ngoài trở về.

Có một cô bạn cùng phòng tính tình nóng nảy.

Vừa nhìn thấy đã muốn lao lên ngay.

Nhưng tôi kéo cô ấy lại.

Thật ra.

Càng ở bên Trì Nghiễn Xuyên lâu.

Tôi càng lún sâu hơn.

Thế nên tôi luôn ép bản thân phải tỉnh táo.

Rất nhiều lần.

Tôi nhìn cậu ấy.

Nhìn ánh mắt chỉ chứa mỗi mình tôi của cậu ấy.

Rồi muốn hỏi.

Cậu ấy còn thích Kiều Nhất Vãn không?

Cậu ấy có thật sự thích tôi không?

Những lời nói ra trong lúc tức giận ngày hôm đó…

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...