Bây giờ cậu ấy có hối hận không?
Nhưng tôi không dám hỏi.
Tôi sợ rằng chỉ cần hỏi ra.
Đáp án sẽ đúng như những gì tôi đang nghĩ.
“Nghiễn Xuyên.”
“Cho dù cậu có giận tớ, muốn trả thù tớ, cũng không nên lấy Cam Cam ra để chọc tức tớ.”
“Cậu ấy là bạn thân nhất của tớ.”
“Nếu cậu vẫn còn giận thì cứ đánh tớ, mắng tớ cũng được…”
Kiều Nhất Vãn khóc đến mức nước mắt giàn giụa.
Từ đầu đến cuối.
Trì Nghiễn Xuyên gần như không có biểu cảm gì.
Cậu ấy khẽ cười.
“Cậu nhầm rồi.”
“Cậu đánh giá bản thân quá cao rồi.”
“Kiều Nhất Vãn.”
“Trong lòng cậu nghĩ gì, cậu là loại người như thế nào, chính cậu hiểu rõ nhất.”
“Đừng coi tất cả mọi người là kẻ ngốc.”
Cậu ấy dừng một chút.
Khóe môi cong lên thành nụ cười lạnh nhạt.
“Còn nữa…”
“Cảm ơn cậu.”
Kiều Nhất Vãn sững người.
Tiếng khóc cũng ngừng lại.
Cô ấy ngơ ngác ngẩng đầu.
Vừa nức nở vừa hỏi:
“Cảm… cảm ơn tớ?”
“Ừ.”
“Cảm ơn cậu đã khiến con ngốc nào đó đổi nguyện vọng.”
Tuyết bắt đầu rơi dày hơn.
Kiều Nhất Vãn đột ngột mở to mắt.
Trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Cô ấy muốn đưa tay nắm lấy Trì Nghiễn Xuyên.
“Nghiễn Xuyên.”
“Cậu đang trả thù tớ đúng không?”
Cô ấy khóc đến nghẹn ngào.
“Tớ thích cậu mà.”
“Đừng nói như vậy được không?”
“Là do tớ nhận ra quá muộn nên mới biết người mình thích thật ra là cậu.”
“Tớ không hề thích Lộ Dã.”
“Đều tại cậu ấy.”
“Không đúng.”
“Đều tại Khương Cam Tinh.”
“Ngày nào cậu ấy cũng nói với tớ Lộ Dã tốt thế nào…”
“Cậu ấy cố ý.”
“Cậu ấy không thích tớ.”
“Không thích việc cậu thí…”
Kiều Nhất Vãn còn chưa nói hết.
Trì Nghiễn Xuyên đã lạnh lùng cắt ngang.
Không để cô ấy chạm vào mình.
“Cậu sai rồi.”
“Tôi đã nói rồi.”
“Cậu sai rồi.”
“Tôi… không thích cậu.”
“Đừng tới làm phiền Cam Tinh nữa.”
“Tốt nhất là cậu và Lộ Dã cứ ở bên nhau thật lâu thật dài đi.”
Nói xong.
Trì Nghiễn Xuyên xoay người rời đi.
Kiều Nhất Vãn ngồi xổm xuống giữa nền tuyết.
Khóc đến mức không đứng dậy nổi.
Tuyết trắng phủ kín bầu trời.
Hàng mi tôi khẽ cụp xuống.
Có lẽ có những người sinh ra đã thích tìm kiếm cảm giác thỏa mãn bằng cách đem bản thân ra so sánh với người khác.
Ngày trước.
Liệu Kiều Nhất Vãn có từng cảm thấy tôi rất đáng thương, cũng rất buồn cười không?
Thanh mai trúc mã của tôi thích cô ấy.
Người tôi theo đuổi cũng thích cô ấy.
…
Sau chuyện đó.
Kiều Nhất Vãn không xuất hiện nữa.
Nhưng từ những người bạn học cũ, tôi vẫn biết được nguyên nhân vì sao cô ấy lại tới tìm Trì Nghiễn Xuyên.
Năm đó có vài bạn học cùng trường thi đỗ Đại học Hải Thành.
Sau khi nhập học.
Họ nhiều lần nhìn thấy Kiều Nhất Vãn và Lộ Dã xuất hiện cùng nhau.
Ban đầu mọi người còn tưởng chỉ là người giống người.
Đến khi biết hai người thật sự học ở Hải Đại.
Mới xác nhận được.
Khoảng thời gian đầu sau khi lên đại học.
Kiều Nhất Vãn và Lộ Dã quả thật từng rất ngọt ngào.
Trong mắt bạn bè ở trường.
Họ là một cặp trai tài gái sắc.
Nhưng về sau.
Hai người bắt đầu có những mối quan hệ mập mờ với đàn anh đàn chị trong câu lạc bộ của mình.
Không ai chịu thừa nhận.
Nhưng lại luôn nghi ngờ đối phương.
Cuộc cãi vã lớn nhất bùng nổ khi một hôm.
Kiều Nhất Vãn cùng bạn cùng phòng đứng chờ dưới ký túc xá của một cô gái khác.
Sau đó tận mắt nhìn thấy Lộ Dã đưa cô gái ấy về tận cửa ký túc xá.
Chuyện này cuối cùng bị làm ầm lên.
Lộ Dã cũng trở thành tên tra nam nổi tiếng khắp trường.
Và đúng vào lúc đó.
Kiều Nhất Vãn lại nhớ tới Trì Nghiễn Xuyên lạnh nhạt năm nào.
Tôi vốn tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc.
Dù sao cũng không phải ai trên thế giới này cũng phải xoay quanh họ.
Cho đến một ngày.
Tôi nhận được điện thoại của Lộ Dã.
Từ lâu tôi đã chặn WeChat và số điện thoại của cậu ấy.
Ban đầu tôi không biết người gọi là ai.
“Cam Cam.”
“Tớ đang đợi cậu dưới ký túc xá.”
“Tớ có chuyện muốn nói với cậu.”
Giọng nói quen thuộc mà xa lạ của chàng trai vang lên.
Tôi cau mày nhìn màn hình điện thoại.
Ngay giây tiếp theo.
Trì Nghiễn Xuyên lười biếng nhận lấy điện thoại.
Khẽ cười một tiếng.
Chaporia
Bình Luận (0)