20px

“Anh bạn.”

“Nửa đêm đứng dưới ký túc xá chờ bạn gái người khác.”

“Hành động này không được lịch sự cho lắm đâu.”

“Nghiễn Xuyên.”

“Cậu có thể đưa điện thoại cho Cam Tinh được không?”

“Giữa tớ và cô ấy có hiểu lầm.”

“Cam Tinh.”

“Cậu có thể cho tớ một cơ hội giải thích không?”

“Tớ xin cậu đấy.”

Lúc đó.

Tôi và Trì Nghiễn Xuyên vừa từ chùa trở về.

Cậu ấy nắm tay tôi đi xuống núi.

Nghe thấy những lời này.

Ánh mắt Trì Nghiễn Xuyên lập tức lạnh đi vài phần.

Rồi chậm rãi nhìn sang tôi.

Tôi lập tức lắc đầu.

“Không liên quan gì đến tớ đâu.”

“Tớ không biết đó là số điện thoại của cậu ấy.”

“Với lại giữa tớ và cậu ấy cũng chẳng có gì để nói cả.”

Vừa dứt lời.

Trì Nghiễn Xuyên thu lại ánh mắt.

Khẽ cười nhạt một tiếng.

“Nghe rõ rồi chứ?”

Sau đó cậu ấy trực tiếp cúp máy.

Tôi ngẩng đầu cười khan.

Trong lòng hơi chột dạ.

“Cũng không biết cậu ấy đang nghĩ gì nữa.”

“Ha.”

Khóe môi Trì Nghiễn Xuyên cong lên thành một nụ cười.

Sau khi trở về trường.

Phía trước ký túc xá của chúng tôi là hồ nhân tạo của trường.

Cậu ấy kéo tôi đi tới một góc tối.

Rồi cúi đầu hôn xuống.

Tôi bị hôn đến mức choáng váng.

Liền đưa tay đẩy cậu ấy ra.

“Cậu làm gì thế?”

Tôi tủi thân che miệng.

“Tớ thật sự không biết đó là số điện thoại của Lộ Dã.”

“Nếu biết thì tớ đã không nghe máy rồi.”

Trì Nghiễn Xuyên khẽ thở ra một hơi.

Tôi khó hiểu nhìn cậu ấy.

Dù không biết cậu ấy đang giận chuyện gì.

Nhưng cảm giác lúc này có hơi nguy hiểm.

Tôi len lén nhìn xung quanh.

Sau đó định nhân cơ hội chạy về ký túc xá.

Kết quả bị cậu ấy ôm ngang eo kéo trở lại.

Giọng nói trầm thấp vang lên:

“Muốn chạy à?”

“Không chạy…”

Tôi đập mạnh vào cánh tay cậu ấy.

“Không được đâu.”

“Bây giờ cậu đáng sợ quá.”

“Lúc trước theo đuổi người ta chẳng phải vui lắm sao?”

“Ừm?”

“Thế sao giờ lại không nghe điện thoại của người ta?”

Nếu cậu ấy đã nhắc tới chuyện này…

Thì tôi thật sự không dám cãi.

“Ừm…”

Cậu ấy nhìn tôi.

“Còn thích không?”

“Không thích nữa.

“Thật sự không thích nữa.”

Tôi lắc đầu liên tục như trống bỏi.

Vội vàng bày tỏ lập trường.

“Tớ thích cậu mà.”

“Người tớ thích nhất là cậu.”

Lúc này sắc mặt Trì Nghiễn Xuyên mới dịu đi đôi chút.

Khóe môi cũng hiện lên ý cười.

05

Sau này.

Chúng tôi tốt nghiệp.

Rồi kết hôn.

Sau khi cưới.

Có lần tôi vào phòng làm việc tìm sách.

Không ngờ lại phát hiện một quyển sách được cất sâu trong tủ.

Bìa sách vô cùng quen thuộc.

Chính là cuốn Cẩm nang yêu đương cho mối tình đầu mà hồi đại học ngày nào Trì Nghiễn Xuyên cũng cầm theo.

Trước đây cậu ấy sống ch/e/t cũng không cho tôi xem.

Bây giờ cuối cùng tôi cũng có cơ hội rồi.

Tôi lấy quyển sách ra.

Xoa tay đầy mong chờ.

Rồi mở trang đầu tiên.

Chỉ nhìn một cái.

Tôi đã đứng hình tại chỗ.

Bên dưới dòng chữ Cẩm nang yêu đương cho mối tình đầu có thêm mấy chữ nhỏ.

Viết rằng:

Tác giả: Trì Nghiễn Xuyên.

06

Ngoại truyện Trì Nghiễn Xuyên

Trong một lần nhận phỏng vấn truyền thông.

Phóng viên hỏi:

“Chủ tịch Trì còn trẻ đã thành công như vậy.”

“Vậy trong hơn hai mươi năm trước đây của mình, điều ngài hối hận nhất là gì?”

Ngón tay tôi vô thức gõ nhẹ lên thành ghế sofa.

Sau đó nhìn về phía ống kính.

Mỉm cười.

“Hồi cấp ba, tôi đã không trông chừng một người cho kỹ.”

“Suýt nữa khiến bản thân hối hận cả đời.”

Phóng viên như hiểu như không.

“Người mà ngài nói tới là vợ mình sao?”

Tôi không trả lời.

Chỉ khẽ cong môi cười.

Buổi tối trở về nhà đã rất muộn.

Đèn phòng khách vẫn sáng.

Tôi nhẹ nhàng bước vào.

Cam Cam đang nằm gục trên một quyển sách.

Ngủ say.

Tôi cố nhịn cười.

Nhẹ tay nhẹ chân bế cô ấy về phòng ngủ.

Lúc đi ra.

Trong tay tôi cầm theo quyển Cẩm nang yêu đương cho mối tình đầu.

Sau khi tắm xong.

Tôi ngồi trong phòng làm việc.

Chậm rãi lật từng trang sách.

Bên trong lưu giữ tất cả ảnh chụp chung của tôi và cô ấy từ nhỏ tới lớn.

Cùng toàn bộ những sở thích của cô ấy.

Lật đến một trang.

Trên đó viết:

Con ngốc này.

Nó xem người ta là bạn bè.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...