Không Nói Không Rằng/Chương 12C. 12
20px

Sắc mặt Lương Thủ Sơn cứng lại.

Đội trưởng Mã cũng nhận ra bầu không khí không ổn, ho khan.

“Tôi đi trước. Sáng mai có đến hay không, hai người tự bàn bạc.”

Cửa đóng lại.

Căn phòng chìm vào yên tĩnh.

Cháo trong nồi sôi ùng ục.

Tôi nhìn Lương Thủ Sơn.

“Anh định nghỉ việc?”

Anh đứng lên, muốn đi múc cháo.

“Cháo sắp khê rồi.”

Tôi chắn trước bếp.

“Trả lời em.”

Anh cầm bát, ngón tay siết chặt.

“Đăng ký phải viết tên.”

“Anh không biết viết thì em dạy.”

“Người khác sẽ cười.”

“Ai cười?”

Anh không nói.

Tôi bước đến bên bàn, cầm viên phấn viết ba chữ lên tấm ván cũ.

Lương Thủ Sơn.

“Lại đây.”

Anh đứng im.

Tôi dịu giọng.

“Lương Thủ Sơn, lại đây.”

Cuối cùng anh cũng bước tới, ngồi xuống, bờ vai căng cứng.

Tôi nhét viên phấn vào tay anh, nắm lấy bàn tay ấy, viết từng nét.

Lương.

Tay anh lớn hơn tay tôi rất nhiều. Khi được tôi nắm lấy, anh không dám dùng sức. Viên phấn phát ra tiếng khô khốc trên tấm ván.

Viết đến lần thứ ba, trán anh đã toát mồ hôi.

“Anh ngốc.”

Tôi dừng lại.

“Mười bảy tuổi anh đã phải vác gạch, không có ai dạy anh biết chữ. Không phải vì anh ngốc.”

Ánh mắt anh lay động.

Tôi tiếp tục nắm tay anh.

“Từ hôm nay, em dạy anh viết tên.”

“Đợi anh viết được tên mình, em sẽ dạy anh viết tên em.”

Anh nhìn những chữ trên tấm ván, yết hầu chuyển động.

“Tên em khó.”

“Cứ từ từ viết.”

Tối hôm ấy, chúng tôi viết đến khi tim đèn dầu cháy ngắn.

Cuối cùng, anh cũng viết được ba chữ Lương Thủ Sơn xiêu xiêu vẹo vẹo. Khi nét cuối cùng được đặt xuống, anh ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt có ánh sáng giống như một đứa trẻ.

“Có giống không?”

Tôi gật đầu.

“Rất giống.”

Anh cúi đầu nhìn chữ viết, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua vết phấn.

Một lát sau, anh lại hỏi.

“Tên em viết thế nào?”

Tôi nắm tay anh, viết tên Hứa Trĩ Hòa.

Anh đọc rất chậm.

“Hứa, Trĩ, Hòa.”

Đọc xong, anh bất ngờ mỉm cười.

Nụ cười rất ngắn, rất nhẹ.

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh cười như vậy. Trái tim giống như bị thứ gì đó nắm lấy, hơi thở cũng ngừng lại trong chốc lát.

Anh ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt tôi, nụ cười lập tức biến mất. Anh luống cuống đứng dậy.

“Anh đi đổ nước.”

Tôi nắm lấy vạt áo anh.

“Lương Thủ Sơn.”

Anh quay đầu.

Tôi hỏi.

“Vừa rồi anh cười gì?”

Vành tai anh đỏ lên, ánh mắt rơi trên bàn tay tôi.

“Tên của em rất hay.”

Đầu ngón tay tôi siết lại.

Ánh đèn trong phòng lay động, chiếu bóng anh lên tường. Vẫn cao lớn nhưng không còn cô độc.

Chương 10

Khi trận tuyết đầu tiên của mùa đông rơi xuống, trạm vận chuyển xảy ra chuyện.

Ba cuộn vải bị mất. Đội trưởng Mã điều tra Lương Thủ Sơn.

Lý do rất đơn giản. Tối qua chìa khóa kho nằm trong tay anh, hơn nữa anh còn là một người nhà quê mới đến.

Khi tôi chạy tới trạm vận chuyển, trong sân đã có mấy chục người vây quanh.

Lương Thủ Sơn đứng trước cửa kho, trên mặt có một vết xước, hai chiếc cúc áo bông bị giật đứt, cổ tay bị người ta giữ đến đỏ bừng.

Sắc mặt đội trưởng Mã rất khó coi.

“Cô giáo Hứa, không phải tôi không nói lý. Ba cuộn vải không phải chuyện nhỏ. Cậu ấy không nói rõ được tối qua đã đi đâu.”

Tôi lao tới trước mặt Lương Thủ Sơn.

“Ai đánh anh?”

Phản ứng đầu tiên của anh là cúi đầu.

“Không sao.”

Tôi nắm cằm, bắt anh ngẩng mặt.

Vết xước kéo dài từ gò má đến khóe miệng, da thịt đỏ lộ ra ngoài.

Ngọn lửa trong lồng ngực khiến trước mắt tôi tối sầm.

“Ai đánh anh?”

Một công nhân cao gầy bên cạnh hừ lạnh.

“Hắn trộm đồ, người khác không được phép động vào sao?”

Lương Thủ Sơn lập tức chắn trước mặt tôi.

“Trĩ Hòa, đừng cãi nhau.”

Tôi đẩy cánh tay anh ra, nhìn đội trưởng Mã.

“Đã báo công an chưa?”

Đội trưởng Mã sững người.

“Chưa.”

“Vậy thì báo đi.”

Sắc mặt người công nhân cao gầy thay đổi.

“Báo cái gì mà báo? Không thể giải quyết nội bộ trong trạm à?”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Anh sợ điều gì?”

Anh ta cứng cổ.

“Tôi sợ gì chứ?”

Tôi bước vào kho.

Trên nền có những dấu chân dính nước tuyết hỗn loạn. Gần cửa sổ có một vết bùn, trên khung cửa dính sợi vải màu xanh.

Tôi sờ chốt cửa sổ.

“Tối qua cửa sổ không được chốt từ bên trong sao?”

Đội trưởng Mã nhíu mày.

“Đã chốt.”

Tôi chỉ vào khung cửa.

“Vậy là có người cạy từ bên ngoài. Sau khi lấy vải, người đó lại móc chốt cửa từ phía trong.”

Người công nhân cao gầy khinh khỉnh cười.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...