20px

Bởi vì năm đó, để có được dự án này, tôi đã theo anh ta chạy không biết bao nhiêu bữa tiệc.

Anh ta luôn cho rằng không có nhà họ Chu, tôi sẽ mất nó.

Nhưng anh ta quên mất một chuyện.

Người thật sự ký được dự án là tôi.

Người duy trì quan hệ khách hàng là tôi.

Người nắm toàn bộ phương án vận hành cũng là tôi.

Ngày hôm sau, tôi đích thân gặp bên đối tác Nam Thành.

Sau hai tiếng trao đổi, đối phương trực tiếp ký biên bản hợp tác mới với công ty tôi.

Không thông qua Chu thị.

Khi tin tức truyền ra, cổ phiếu Chu thị lập tức dao động.

Tôi đang thử trang sức cưới thì nhận được tin nhắn từ một số lạ.

[Ôn Hòa, em nhất định phải làm đến mức này sao?]

Tôi đoán là Chu Dữ.

Tôi trả lời:

[Thương trường không nói tình cảm. Câu này chẳng phải anh dạy tôi sao?]

Bên kia không nhắn lại nữa.

Tôi đặt điện thoại xuống, tiếp tục chọn khuyên tai.

Thẩm Nghiên cầm một đôi ngọc trai đưa tới trước mặt tôi.

“Đôi này hợp với em.”

Tôi đeo thử.

Trong gương, người phụ nữ trước mặt ánh mắt sáng rõ, sống lưng thẳng tắp.

Tôi bỗng nhận ra, rời khỏi Chu Dữ không khiến tôi mất đi gì cả.

Ngược lại, tôi đang dần lấy lại chính mình.

05

Ba ngày trước hôn lễ, Tống Nhiên tìm đến công ty tôi.

Cô ta đứng ở sảnh lớn, mặc một chiếc váy trắng mỏng manh, hốc mắt đỏ hoe, dáng vẻ như bị cả thế giới bắt nạt.

Lễ tân gọi điện lên.

“Ôn tổng, cô Tống nói nhất định muốn gặp chị. Cô ấy nói nếu chị không xuống, cô ấy sẽ đứng đây mãi.”

Tôi nhìn lịch trình.

“Bảo bảo vệ mời cô ta ra ngoài.”

Năm phút sau, trợ lý gõ cửa bước vào, sắc mặt hơi khó xử.

“Ôn tổng, bên dưới có vài phóng viên. Có vẻ cô Tống gọi tới.”

Tôi bật cười.

Đúng là thủ đoạn quen thuộc.

Muốn ép tôi xuống gặp cô ta trước mặt mọi người.

Nếu tôi không xuống, cô ta là kẻ yếu đáng thương.

Nếu tôi xuống, chỉ cần tôi nói nặng một câu, cô ta lập tức có thể biến thành nạn nhân.

Tôi đứng dậy.

“Vậy thì xuống.”

Trợ lý lo lắng:

“Ôn tổng…”

“Không sao.”

Khi tôi bước xuống sảnh, Tống Nhiên lập tức nhìn về phía tôi.

Nước mắt cô ta rơi đúng lúc.

“Chị Ôn Hòa, cuối cùng chị cũng chịu gặp em rồi.”

Máy ảnh của phóng viên lập tức giơ lên.

Tôi đi tới trước mặt cô ta.

“Có việc?”

Tống Nhiên cắn môi.

“Em biết chị hận em, nhưng anh Chu Dữ thật sự không làm gì có lỗi với chị. Em và anh ấy chỉ là bạn. Chị đừng vì hiểu lầm mà hủy hoại sự nghiệp của anh ấy được không?”

Tôi cười.

“Chỉ là bạn?”

Cô ta gật đầu, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

“Vâng. Em biết chị không tin, nhưng em thật sự chưa từng muốn cướp anh ấy khỏi chị.”

Tôi quay đầu hỏi trợ lý:

“Máy chiếu trong sảnh dùng được không?”

Trợ lý lập tức đáp:

“Dùng được ạ.”

Tống Nhiên sững người.

Tôi nhìn cô ta.

“Hay lắm. Nếu cô đã mời phóng viên đến, vậy tôi cũng tặng cô chút tư liệu.”

Tôi lấy USB từ túi xách đưa cho trợ lý.

Một phút sau, màn hình lớn ở sảnh sáng lên.

Đầu tiên là ảnh chụp Tống Nhiên khoác áo vest của Chu Dữ bước ra khỏi khách sạn lúc ba giờ sáng.

Tiếp theo là đoạn ghi âm cô ta gọi điện cho tôi.

“Chị nghĩ chị đi rồi thì anh Chu Dữ sẽ buồn sao? Cùng lắm chỉ ba ngày thôi, chị lại tự quay về.”

Sau đó là lịch sử chuyển khoản.

Chu Dữ chuyển tiền cho cô ta mua túi, thuê nhà, trả học phí nước ngoài.

Từng khoản từng khoản rõ ràng.

Cuối cùng là đoạn camera hành lang căn hộ cũ.

Tống Nhiên ngồi trên sofa nhà tôi, cười nói với bạn qua điện thoại:

“Ôn Hòa ấy à? Chị ta chẳng qua là quen ở bên anh Chu Dữ lâu hơn thôi. Đợi chị ta chịu không nổi tự đi, vị trí bên cạnh anh ấy sẽ là của tôi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...