Cả sảnh lớn im phăng phắc.
Sắc mặt Tống Nhiên trắng bệch như giấy.
Phóng viên vốn được cô ta gọi tới để quay cảnh cô ta bị bắt nạt, giờ lại như ngửi thấy máu, máy ảnh chụp liên tục.
Tôi nhìn cô ta, giọng rất nhẹ:
“Cô nói cô không muốn cướp.”
“Vậy những thứ này là gì?”
Tống Nhiên run rẩy lùi lại một bước.
“Không… không phải như vậy…”
Tôi không cho cô ta cơ hội diễn tiếp.
“Còn nữa.”
Màn hình chuyển sang một tập tài liệu khác.
Đó là bằng chứng Tống Nhiên dùng danh nghĩa Chu Dữ để lừa vài thương hiệu tài trợ, nhận quà xa xỉ rồi bán lại.
Trong đó có một khoản đã đủ để cấu thành hành vi gian lận thương mại.
Tôi nhìn cô ta.
“Cô Tống, thay vì khóc trước mặt tôi, cô nên nghĩ xem lát nữa giải thích với luật sư thế nào.”
Vừa dứt lời, hai người mặc vest đen từ cửa bước vào.
Là luật sư của thương hiệu bị cô ta lừa ký danh nghĩa.
Tống Nhiên sợ đến mức môi run lên.
Cô ta nhìn quanh, như muốn tìm người cứu mình.
Đúng lúc này, Chu Dữ vội vã chạy vào.
“Nhiên Nhiên!”
Tống Nhiên như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, lập tức nhào vào lòng anh ta.
“Anh Chu Dữ, cứu em! Chị Ôn Hòa muốn hại em!”
Nếu là trước đây, Chu Dữ nhất định sẽ không hỏi đúng sai mà đứng về phía cô ta.
Nhưng lần này, anh ta nhìn màn hình lớn, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Tất cả bằng chứng đều bày trước mắt.
Anh ta muốn tự lừa mình cũng khó.
Tôi nhìn Chu Dữ.
“Đến đúng lúc lắm.”
“Người của anh, tự anh xử lý.”
Chu Dữ nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu.
“Em đã chuẩn bị những thứ này từ bao giờ?”
Tôi cười.
“Từ lần đầu cô ta mặc áo sơ mi của anh bước ra khỏi phòng ngủ của chúng ta.”
Chu Dữ cứng đờ.
Tôi nói tiếp:
“Anh tưởng tôi không biết gì sao?”
“Không.”
“Tôi chỉ là cho anh cơ hội.”
“Một lần, hai lần, rất nhiều lần.”
“Nhưng anh chưa từng cần.”
Tôi quay người rời đi.
Sau lưng, Tống Nhiên khóc đến khàn giọng.
Chu Dữ gọi tên tôi.
“Ôn Hòa!”
Tôi không quay đầu.
Anh ta lại gọi:
“Anh sai rồi.”
Bước chân tôi hơi dừng.
Bảy năm.
Tôi đã đợi câu này bảy năm.
Nhưng kỳ lạ là khi thật sự nghe thấy, trong lòng tôi lại không còn chút dao động.
Tôi quay đầu nhìn anh ta lần cuối.
“Chu Dữ, lời xin lỗi muộn màng không đáng tiền.”
“Anh giữ lại mà nói với chính mình đi.”
06
Ngày hôn lễ, trời trong đến lạ.
Từ sáng sớm, mẹ Thẩm đã dẫn đội trang điểm đến khách sạn.
Bà còn chuẩn bị cho tôi một chiếc vòng tay ngọc.
“Đây là của bà nội Thẩm Nghiên để lại. Trước khi mất, bà nói sau này phải trao cho cháu dâu.”
Tôi hơi hoảng.
“Dì, cái này quý quá…”
Mẹ Thẩm nắm tay tôi, đeo vòng lên cổ tay tôi.
“Không quý bằng con.”
Tôi cúi đầu nhìn chiếc vòng ngọc lành lạnh trên tay.
Hốc mắt bỗng nóng lên.
Thẩm Nghiên đứng ngoài cửa, lịch sự gõ nhẹ.
“Mẹ, con vào được không?”
Mẹ Thẩm lập tức cười.
“Mới sáng ra đã không chờ nổi rồi?”
Cửa mở ra.
Thẩm Nghiên mặc vest cưới màu đen, dáng người cao thẳng, ánh mắt vừa chạm vào tôi đã dịu xuống.
Anh bước tới trước mặt tôi.
“Ôn Hòa.”
“Ừ?”
“Hôm nay em rất đẹp.”
Tôi cười.
“Câu này anh nói mấy lần rồi.”
“Vì mỗi lần nhìn đều thấy đẹp hơn.”
Mẹ Thẩm ở bên cạnh cười đến không khép miệng.
Hôn lễ được tổ chức ở khách sạn ven hồ.
Khách khứa đông đủ.
Hoa linh lan trắng trải dài từ cửa vào đến lễ đường.
Tôi khoác tay bố Thẩm bước trên thảm trắng.
Thật ra bố mẹ ruột tôi mất sớm.
Năm đó, tôi từng nghĩ nếu ngày cưới không có người đưa mình vào lễ đường, chắc sẽ rất buồn.
Không ngờ người nhà họ Thẩm lại âm thầm sắp xếp tất cả.
Bố Thẩm nói:
“Nếu con không chê, hôm nay để bác đưa con đi.”
Chaporia
Bình Luận (0)