Tôi lúc đó nghẹn ngào rất lâu mới nói được một chữ:
“Dạ.”
Trên lễ đường, Thẩm Nghiên đứng dưới vòm hoa, nhìn tôi từng bước đi về phía anh.
Ánh mắt anh đỏ lên rất nhẹ.
Tôi chợt nhớ nhiều năm trước.
Khi tôi còn thích Chu Dữ đến mức quên mất bản thân, Thẩm Nghiên từng đứng sau tôi, lặng lẽ đưa tôi một chiếc ô trong cơn mưa lớn.
Anh không nói thích tôi.
Cũng không ép tôi quay đầu.
Chỉ nói:
“Nếu một ngày em thấy mệt, có thể nghỉ lại một chút.”
Khi ấy tôi không hiểu.
Bây giờ tôi hiểu rồi.
Có người yêu bạn, không phải bằng cách chiếm hữu.
Mà là luôn để lại cho bạn một đường lui.
Người chủ hôn hỏi:
“Cô Ôn Hòa, cô có đồng ý kết hôn với anh Thẩm Nghiên không? Dù thuận lợi hay gian khó, dù giàu sang hay nghèo khó, đều cùng anh ấy bước tiếp?”
Tôi nhìn Thẩm Nghiên.
Anh cũng nhìn tôi.
Tôi mỉm cười.
“Tôi đồng ý.”
Cả lễ đường vang lên tiếng vỗ tay.
Nhưng đúng lúc này, cửa lớn phía sau bỗng bị đẩy ra.
Chu Dữ xuất hiện ở đó.
Anh ta mặc bộ vest nhăn nhúm, hai mắt đỏ ngầu, cằm lún phún râu, hoàn toàn không còn dáng vẻ cao ngạo thường ngày.
Cả hội trường xôn xao.
Tôi đứng trên lễ đường, bình tĩnh nhìn anh ta.
Chu Dữ từng bước đi tới.
Bảo vệ lập tức muốn ngăn lại, nhưng anh ta chỉ nhìn tôi, giọng khàn đến đáng sợ:
“Ôn Hòa, em thật sự muốn cưới anh ta?”
Tôi nói:
“Đúng.”
“Anh không cho phép.”
Cả hội trường yên tĩnh.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Bảy năm thanh xuân của tôi từng đặt hết lên người anh ta.
Từng vì một nụ cười của anh ta mà vui cả ngày.
Từng vì một câu lạnh nhạt của anh ta mà mất ngủ cả đêm.
Từng nghĩ chỉ cần mình đủ tốt, đủ hiểu chuyện, đủ kiên nhẫn, anh ta sẽ quay đầu nhìn tôi.
Nhưng con người không yêu bạn, không phải vì bạn chưa đủ tốt.
Mà là vì trong lòng họ, bạn vốn không quan trọng đến thế.
Tôi cầm micro.
“Chu Dữ, hôm nay là hôn lễ của tôi.”
“Anh không có tư cách cho phép hay không cho phép.”
Chu Dữ nhìn tôi, giọng run lên:
“Anh biết sai rồi. Ôn Hòa, anh thật sự biết sai rồi.”
“Anh và Tống Nhiên không có gì cả. Anh chỉ là nhất thời mềm lòng. Anh chưa từng nghĩ sẽ cưới cô ta.”
“Người anh muốn cưới vẫn luôn là em.”
Tôi bật cười.
“Thật sao?”
Tôi nhìn xuống những vị khách bên dưới, rồi nhìn lại anh ta.
“Chu Dữ, anh biết điều buồn cười nhất là gì không?”
“Anh không cưới cô ta, cũng không cưới tôi.”
“Anh chỉ muốn tất cả mọi người đều ở nguyên vị trí của mình.”
“Tống Nhiên ở bên ngoài làm cô gái nhỏ cần anh che chở.”
“Còn tôi ở nhà làm người phụ nữ hiểu chuyện chờ anh quay về.”
“Anh không yêu ai cả.”
“Anh chỉ yêu cảm giác được người khác cần.”
Sắc mặt Chu Dữ trắng bệch.
Tôi nói từng chữ:
“Nhưng tôi không cần anh nữa.”
Câu cuối cùng rơi xuống, cả hội trường im lặng vài giây.
Rồi Thẩm Nghiên bước tới, đứng bên cạnh tôi.
Anh không tức giận, cũng không tranh chấp.
Chỉ nắm lấy tay tôi.
“Ôn Hòa, tiếp tục nhé?”
Tôi nhìn anh, mỉm cười.
“Được.”
Chu Dữ đứng dưới lễ đường, mắt đỏ lên.
“Ôn Hòa…”
Tôi không nhìn anh ta nữa.
Người chủ hôn tiếp tục:
“Anh Thẩm Nghiên, anh có đồng ý kết hôn với cô Ôn Hòa không?”
Thẩm Nghiên nhìn tôi.
Giọng anh trầm ổn mà chắc chắn:
“Tôi đồng ý.”
“Không chỉ hôm nay.”
“Sau này mỗi ngày, tôi đều đồng ý.”
Tôi ngẩn người.
Nước mắt rốt cuộc vẫn rơi xuống.
Nhưng lần này không phải vì đau lòng.
Mà là vì tôi biết, cuối cùng mình đã đi ra khỏi cơn mưa kéo dài bảy năm.
Thẩm Nghiên cúi đầu, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.
Nhẫn cưới được đeo vào tay tôi.
Phía dưới, Chu Dữ bị bảo vệ mời ra ngoài.
Chaporia
Bình Luận (0)