20px

Anh ta vùng vẫy mấy lần, nhưng không ai còn đứng về phía anh ta.

Ngay cả những người bạn từng khuyên tôi quay lại cũng im lặng cúi đầu.

Cánh cửa lễ đường đóng lại.

Tiếng vỗ tay vang lên như thủy triều.

Tôi kiễng chân, chủ động hôn lên môi Thẩm Nghiên.

Khoảnh khắc ấy, tôi biết.

Tôi thật sự tự do rồi.

07

Sau hôn lễ, tin tức Chu Dữ đại náo lễ cưới nhanh chóng truyền ra ngoài.

Nhưng cùng lúc đó, đoạn video tôi đối chất với anh ta trong lễ đường cũng bị lan truyền.

Ban đầu, có vài người mắng tôi tuyệt tình.

Rằng bảy năm tình cảm không thể nói bỏ là bỏ.

Nhưng rất nhanh, những bằng chứng về Tống Nhiên và Chu Dữ bị đào lại.

Dư luận lập tức đổi chiều.

[Trời ơi, ở bên nhau bảy năm mà còn để người phụ nữ khác mặc áo sơ mi của mình xuất hiện trong nhà? Chạy là đúng.] [Anh ta không phải hối hận vì mất người yêu, anh ta hối hận vì mất người từng chịu đựng mình.] [Chị gái tỉnh táo quá, cưới đúng người rồi.]

Chu thị vốn đang gặp vấn đề vì mất dự án Nam Thành, giờ lại thêm khủng hoảng hình ảnh.

Một tuần sau, Chu Dữ bị rút khỏi vị trí phụ trách dự án trọng điểm.

Nghe nói bà Chu tức đến nhập viện.

Tống Nhiên thì thảm hơn.

Những thương hiệu bị cô ta lợi dụng danh nghĩa Chu Dữ đồng loạt khởi kiện.

Bạn bè từng vây quanh cô ta cũng tránh xa.

Cô ta không còn là cô gái nhỏ đáng thương được Chu Dữ che chở nữa.

Không có lớp vỏ “người được Chu thiếu bảo vệ”, cô ta chẳng còn gì.

Một tháng sau, tôi gặp lại Chu Dữ ở bãi đỗ xe dưới tòa nhà công ty.

Anh ta gầy đi rất nhiều.

Vừa nhìn thấy tôi, anh ta lập tức bước tới.

“Ôn Hòa.”

Tôi dừng lại.

Thẩm Nghiên đang ở bên cạnh tôi.

Anh chỉ nhìn Chu Dữ một cái, rồi thấp giọng hỏi tôi:

“Muốn nói không?”

Tôi gật đầu.

Thẩm Nghiên không hỏi thêm, chỉ đứng cách đó vài bước đợi tôi.

Chu Dữ nhìn cảnh ấy, đáy mắt hiện lên vẻ chua xót.

“Anh ta đối xử với em tốt không?”

Tôi đáp:

“Rất tốt.”

Anh ta cười khổ.

“Vậy là tốt rồi.”

Im lặng một lúc, anh ta lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ.

Bên trong là chiếc vòng tay tôi từng để quên ở căn hộ cũ.

Năm đó, tôi mua nó bằng tháng lương đầu tiên.

Không đáng bao nhiêu tiền, nhưng tôi luôn rất quý.

“Anh tìm thấy trong ngăn kéo.”

Tôi nhận lấy.

“Cảm ơn.”

Chu Dữ nhìn tay tôi.

Trên ngón áp út, nhẫn cưới sáng lên dưới ánh đèn.

Anh ta khàn giọng:

“Ôn Hòa, có phải nếu năm đó anh đối xử với em tốt hơn một chút, chúng ta sẽ không đến mức này không?”

Tôi suy nghĩ rất nghiêm túc.

Rồi lắc đầu.

“Không.”

Anh ta sững lại.

Tôi nói:

“Chu Dữ, vấn đề không phải là anh đối xử với tôi tốt hơn một chút.”

“Mà là anh luôn cảm thấy tôi sẽ không rời đi.”

“Anh coi sự nhẫn nhịn của tôi là điều hiển nhiên.”

“Coi tình yêu của tôi là vốn liếng để anh làm tổn thương tôi.”

“Cho nên dù quay lại năm đó, chỉ cần anh vẫn là anh, kết quả cũng sẽ như vậy.”

Mắt Chu Dữ đỏ lên.

“Anh thật sự mất em rồi.”

Tôi nhìn anh ta, trong lòng rất bình thản.

“Ừ.”

“Anh mất tôi rồi.”

Lần này, tôi không nói lời an ủi.

Cũng không nói sau này anh sẽ tốt hơn.

Bởi vì đó không còn là chuyện của tôi.

Tôi xoay người đi về phía Thẩm Nghiên.

Thẩm Nghiên rất tự nhiên đưa tay nắm lấy tay tôi.

“Xong rồi?”

“Ừ.”

“Về nhà nhé?”

Tôi mỉm cười.

“Về nhà.”

Sau lưng, Chu Dữ đứng rất lâu không nhúc nhích.

Nhưng tôi không quay đầu nữa.

08

Nửa năm sau, công ty tôi hoàn tất vòng gọi vốn mới.

Dự án Nam Thành trở thành dự án tiêu biểu trong ngành.

Trong tiệc chúc mừng, có người nhắc tới Chu Dữ.

Nghe nói sau khi bị rút khỏi vị trí trung tâm, anh ta bị điều đến chi nhánh xa thành phố.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...