Tống Nhiên sau khi thua kiện phải bồi thường một khoản lớn, từng tìm đến anh ta cầu cứu.
Nhưng lần này, Chu Dữ không gặp cô ta.
Cô ta đứng dưới mưa cả đêm, cuối cùng ngất xỉu trước cửa công ty.
Nếu là trước đây, câu chuyện này chắc chắn sẽ khiến tôi đau lòng.
Bây giờ tôi chỉ nghe rồi bỏ qua.
Con người ta phải tự trả giá cho lựa chọn của mình.
Không ai có thể mãi đứng đó dọn dẹp tàn cuộc thay người khác.
Tối hôm đó, tôi uống hơi nhiều.
Thẩm Nghiên đến đón tôi.
Vừa lên xe, tôi đã dựa vào ghế, nghiêng đầu nhìn anh.
“Thẩm Nghiên.”
“Anh đây.”
“Anh có từng thấy không công bằng không?”
Anh quay sang nhìn tôi.
“Chuyện gì?”
Tôi chậm rãi nói:
“Anh đợi em lâu như vậy.”
“Nhưng em lại mất bảy năm mới quay đầu nhìn anh.”
Xe dừng trước đèn đỏ.
Thẩm Nghiên đưa tay chỉnh lại áo khoác trên vai tôi.
“Có.”
Tôi ngẩn ra.
Anh nói rất thẳng thắn:
“Anh từng thấy không công bằng.”
“Nhất là những lúc nhìn em vì anh ta mà khóc, vì anh ta mà tự hạ thấp mình, anh thật sự rất tức giận.”
Tôi cúi đầu.
“Xin lỗi…”
Anh khẽ thở dài.
“Nhưng Ôn Hòa, anh tức giận không phải vì em không chọn anh.”
“Mà vì em không chọn chính mình.”
Tôi nhìn anh.
Thẩm Nghiên nói tiếp:
“Bây giờ em chọn rồi.”
“Vậy là đủ.”
Đèn xanh sáng lên.
Xe chậm rãi lăn bánh.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố kéo thành những vệt dài.
Tôi nắm lấy tay anh.
“Sau này em sẽ đối xử với anh thật tốt.”
Thẩm Nghiên cong môi.
“Không cần cố quá.”
“Em cứ đối xử tốt với chính mình trước.”
Tôi cười.
“Vậy còn anh?”
“Anh à?”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi.
“Anh phụ trách đối xử tốt với em.”
Về đến nhà, tôi vừa mở cửa đã thấy một bó linh lan đặt trên bàn.
Bên cạnh là một tấm thiệp nhỏ.
Chữ của Thẩm Nghiên rất đẹp.
[Chúc mừng Ôn tổng thắng lớn.] [Chúc mừng Thẩm phu nhân về nhà.]Tôi cầm tấm thiệp, cười rất lâu.
Thẩm Nghiên từ phía sau ôm lấy tôi.
“Cười gì vậy?”
“Cười vì em thấy mình rất may mắn.”
Anh tựa cằm lên vai tôi.
“Người may mắn là anh.”
Tôi quay đầu nhìn anh.
“Thẩm Nghiên.”
“Ừ?”
“Em yêu anh.”
Anh rõ ràng khựng lại.
Dù đã kết hôn nửa năm, đây vẫn là lần đầu tiên tôi nói câu này một cách nghiêm túc như vậy.
Ánh mắt anh tối xuống, lại dịu dàng đến mức khiến lòng người mềm nhũn.
“Anh biết.”
Tôi nhướng mày.
“Anh biết?”
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán tôi.
“Ừ.”
“Nhưng anh vẫn muốn nghe thêm vài lần.”
Tôi bật cười.
Ngoài cửa sổ, tuyết đầu mùa lặng lẽ rơi xuống.
Thành phố phủ một màu trắng sạch sẽ.
Tôi từng nghĩ tình yêu là phải liều mạng giữ lấy một người.
Sau này mới hiểu.
Tình yêu tốt nhất không khiến bạn trở nên thấp kém.
Nó nâng bạn lên.
Nó cho bạn dũng khí rời khỏi sai lầm.
Cũng cho bạn một mái nhà để bình yên quay về.
Bảy năm trước, tôi chọn sai người.
Bảy năm sau, tôi chọn lại chính mình.
Còn Chu Dữ, Tống Nhiên, những tháng ngày đau khổ và hèn mọn ấy, cuối cùng đều bị bỏ lại phía sau.
Từ nay về sau, tôi không còn là Ôn Hòa đứng dưới mưa chờ người khác quay đầu.
Tôi là Ôn Hòa đứng dưới ánh đèn, được yêu thương, được trân trọng, được nắm tay bước về phía mùa xuân của chính mình.
Khi tuyết rơi càng lúc càng dày, Thẩm Nghiên ôm tôi vào lòng, thấp giọng hỏi:
“Lạnh không?”
Tôi lắc đầu.
“Không lạnh.”
Vì lần này, bên cạnh tôi có nhà.
Có anh.
Và có một tôi cuối cùng cũng không còn đánh mất chính mình nữa.
Hoàn.
Chaporia
Bình Luận (0)