Ta không quen. Rất không quen.
Nhưng điều khiến ta không quen nhất chính là Uyển Ninh. Cái tiểu tổ tông này một ngày mười hai canh giờ không thể rời khỏi ta.
Hầu phu nhân ôm, nó khóc. Đại thiếu phu nhân ôm, nó khóc. Nhũ mẫu – nhũ mẫu mới tìm – ôm, nó cũng khóc.
Nhưng chỉ cần ta giơ tay, nó liền nín bặt.
Hầu phu nhân nửa mừng nửa ghen tị: “Đứa nhỏ này, mới vài ngày đã quấn lấy ngươi rồi.”
Ta mỉm cười, không nói gì. Ta đương nhiên biết vì sao. Vì chỉ có ta mới nghe hiểu nó nói gì.
“Mấy người đó ôm chặt quá! Nghẹt thở chết đi được!”
“Bà nhũ mẫu này người toàn mùi hành! Ta không thích!”
“Ngươi lại đây nhanh lên, ta muốn ngươi bế!”
Những lời này, chỉ có ta nghe thấy. Người khác nghe nó khóc thì chỉ là khóc. Chỉ có ta biết cái tiểu tổ tông này đang kén cá chọn canh.
Có một đêm, ta ôm nó ngắm trăng ngoài sân. Nó “ê a” một tràng dài.
“Xuân Đào, ngươi nói xem sau này ta lớn lên có xinh đẹp không?”
“Nương ta đẹp, cha ta cũng tạm, chắc ta không đến nỗi tệ nhỉ?”
“Đợi ta lớn, ta sẽ tìm cho ngươi một nhà tử tế để gả.”
“Không muốn lấy chồng cũng không sao, cứ ở lại với ta, ta phát nguyệt lệ cho ngươi cả đời.”
Ta bị nó nói làm cho buồn cười thành tiếng. Nha hoàn bên cạnh giật mình: “Xuân Đào tỷ tỷ, tỷ cười gì vậy?”
Ta vội nhịn cười: “Không có gì, tiểu thư đáng yêu quá.”
Nha hoàn tỏ vẻ khó hiểu rồi đi làm việc.
Uyển Ninh trong lòng ta cười “khúc khích”.
Ta cúi đầu nhìn nó, nhỏ giọng: “Tiểu tổ tông của ta ơi, bớt nói lại đi, bị người ta phát hiện thì phiền phức lắm.”
Nó cười rạng rỡ hơn: “Thế thì ngươi cầu xin ta đi.”
Ta chịu thua. Ngươi là thiên kim, ngươi nói sao thì là vậy.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Uyển Ninh càng lớn càng xinh đẹp, da trắng nõn nà, đôi mắt to và sáng trong.
Hầu gia mỗi lần nhìn thấy nó là cười không khép miệng được. Bảy vị thiếu gia thi nhau đến trêu chọc nó, nó không nể mặt ai, ai bế cũng khóc. Chỉ có ta bế thì nó mới yên lặng.
Có lần Tam thiếu gia không chịu tin, nằng nặc đòi ôm. Uyển Ninh trong ngực ngài ấy khóc xé ruột xé gan, kinh động đến cả Hầu phủ.
Tam thiếu gia luống cuống nhét lại nó cho ta, trán đầy mồ hôi: “Cái con bé này, thù oán gì với bảy ca ca của nó vậy?”
Uyển Ninh vào lòng ta là nín ngay, còn ê a mách lẻo: “Tay hắn toàn vết chai! Làm ta đau muốn chết!”
Ta nhịn cười, không vạch trần. Dù sao ta cũng đâu thể nói “Tam thiếu gia, tiểu thư chê tay ngài sần sùi làm nàng đau”. Thế thì kỳ quặc quá.
Chương 9
Đến lễ bách nhật của Uyển Ninh, Hầu phủ lại tổ chức linh đình một phen.
Lần này không có bất trắc, không có sóng gió, mọi việc thuận buồm xuôi gió.
Khách khứa đầy sảnh, cạn ly giao hoan. Ta bế Uyển Ninh đứng sau lưng Hầu phu nhân, nhìn nó được mọi người tấp nập khen ngợi.
“Thiên kim Hầu phủ thật sự sinh ra quá đỗi xinh đẹp.”
“Đôi mắt và hàng mày này giống Hầu phu nhân như đúc.”
“Tương lai chắc chắn là một mỹ nhân.”
Uyển Ninh trong lòng ta “ê a”: “Bọn họ nói đúng. Ta quả thật rất đẹp.”
Ta suýt thì không nhịn nổi cười. Hầu phu nhân quay lại nhìn: “Sao thế?”
Ta vội lắc đầu: “Không có gì thưa phu nhân, tiểu thư ngáp đó ạ.”
Uyển Ninh không cam lòng: “Ta không ngáp! Ta đang tỉnh táo lắm nhé!”
Ta cúi đầu nhìn nó. Nó đang trừng đôi mắt to tròn đen lay láy nhìn ta, cái miệng nhỏ mếu máo, vẻ mặt không vui. Ta nhẹ nhàng vỗ lưng nó, thì thầm: “Được được được, ngươi không ngáp, ngươi tỉnh táo nhất.”
Nó lúc này mới hài lòng hừ một tiếng.
Chaporia
Bình Luận (0)