Yến tiệc tàn, Hầu phu nhân gọi ta vào sảnh chính.
Hầu gia cũng ở đó. Đại thiếu phu nhân cũng có mặt. Bảy vị thiếu gia xếp thành một hàng ngang. Trận thế lớn đến dọa người.
Ta ôm Uyển Ninh quỳ xuống: “Hầu gia, phu nhân, Đại thiếu phu nhân, mọi người có dặn dò gì ạ?”
Hầu phu nhân đích thân đỡ ta dậy, đón lấy một chiếc hộp gỗ trắc từ tay nha hoàn, đưa cho ta. “Mở ra xem đi.”
Ta mở hộp, ngẩn cả người.
Bên trong là một bộ trang sức hồng ngọc: trâm cài, khuyên tai, vòng cổ, vòng tay, trọn vẹn cả một bộ, đỏ lấp lánh đến chói cả mắt.
“Phu nhân, thứ này…”
Hầu phu nhân nắm lấy tay ta, viền mắt lại đỏ lên.
“Xuân Đào, nếu không có ngươi, Uyển Ninh đã sớm bị đưa ra khỏi phủ rồi. Nó hiện giờ lưu lạc phương nào, sống chết ra sao, ta còn không dám nghĩ đến. Chút đồ này chẳng đáng là bao. Ngươi cứ nhận lấy.”
Đại thiếu phu nhân cũng bước tới, rút từ trong tay áo ra một tờ khế đất.
“Một cửa tiệm ở thành nam, không lớn nhưng vị trí tốt. Từ nay về sau tiền thuê nhà thuộc về ngươi.”
Tay ta run lẩy bẩy. “Thiếu phu nhân, thế này quá quý trọng rồi…”
Đại thiếu phu nhân lắc đầu: “Ngươi cứ cầm. Ngươi không lấy, trong lòng ta không yên.”
Hầu gia tằng hắng một tiếng, lên tiếng: “Xuân Đào, ngươi đã cứu con gái của bản hầu, bản hầu không phải người vong ân bội nghĩa. Sau này Uyển Ninh giao cho ngươi. Ngươi phải hầu hạ nó thật tốt, bảo vệ nó. Bản hầu sẽ không bạc đãi ngươi.”
Ta quỳ xuống, trịnh trọng dập đầu ba cái.
“Nô tỳ nhất định sẽ chăm sóc tiểu thư thật tốt, tuyệt đối không để người chịu nửa điểm ủy khuất.”
Uyển Ninh trong lòng ta “ê a”: “Thế này còn nghe được.
Sau này đi theo bổn tiểu thư, có thịt để ăn.”
Ta cúi nhìn nó, không kìm được khẽ cong khóe môi.
Ba tháng sau, Uyển Ninh từ một con mèo nhỏ gầy gò đã lớn thành một cục bột trắng trẻo mũm mĩm. Cánh tay như ngó sen, từng khúc từng khúc, túm vào tay mềm oặt.
Nó thích nhất là mút ngón tay, hễ sơ hở là nhét cả nắm đấm vào miệng, gặm đến mức đầy tay toàn nước miếng. Hầu phu nhân mỗi lần thấy lại cười: “Đứa nhỏ này, lớn lên chắc chắn là đứa háu ăn.”
Uyển Ninh không cam chịu, “ê a” phản bác: “Ta không háu ăn! Ta đang tuổi lớn mà!”
Ta nhịn cười, lấy khăn tay lau cho nó.
Một buổi chiều tà nọ, ta bế Uyển Ninh đứng trên lầu các cao nhất Hầu phủ.
Gió chiều thổi tới, đèn đuốc khắp phủ từng ngọn từng ngọn sáng lên. Uyển Ninh ngoan ngoãn gục trên vai ta, hiếm khi không “ê a” tiếng nào.
Ta tưởng nó đã ngủ. Cúi đầu xuống nhìn thì thấy nó đang mở to mắt nhìn những ánh đèn kia, chiếc miệng nhỏ hơi hé ra.
Một lúc sau, nó khẽ “ê a” một tiếng. Âm thanh rất nhỏ, rất nhẹ. Nhưng ta nghe rõ từng chữ một.
“Xuân Đào, cảm ơn ngươi. Từ nay về sau, ngươi chính là người của ta.”
Mắt ta bỗng đỏ hoe. Ta ôm nó chặt thêm một chút, tỳ cằm lên đỉnh đầu mềm mại của nó. Gió thổi qua mang theo hương vị mùa thu.
Ba tháng trước, ta vẫn là một nha hoàn thô sử có thể bị đánh chết bất cứ lúc nào.
Ba tháng sau, ta là người có thể diện nhất bên cạnh tiểu thiên kim Hầu phủ.
Ván cược lấy mạng ra đánh đổi này. Ta cược thắng rồi.
Và cái câu “ê a” mà sinh linh bé nhỏ trong ngực ta vừa nói. Là bí mật mà trên đời này, chỉ có một mình ta biết.
Chaporia
Bình Luận (0)