30 ngày tồi tệ/Chương 6C. 6
20px

Tàu dừng lại trên nền thịt màu đỏ sẫm.

Hai bên đường ray là những vách cong mềm, phủ đầy đường gân nhỏ.

Trên trần có vô số sợi lông rung động theo từng âm thanh.

Xa xa, ở cuối ga, có một màng mỏng khổng lồ như mặt trống.

Mỗi lần nó rung, cả không gian vang lên tiếng ù ù.

Màn hình điện tử phía trước hiện:

Ga cuối: Tai Người.

Xin quý khách gửi lại toàn bộ âm thanh đã nghe.

Sau đó, tai nghe của tất cả hành khách đồng loạt sáng lên.

Từng sợi dây đen từ tai nghe kéo ra, nối vào màng mỏng khổng lồ cuối ga.

Âm thanh bị thu gom.

Tiếng cầu cứu.

Tiếng nói thật.

Tiếng lời khai.

Tiếng xin lỗi.

Tiếng phản bác.

Tiếng khó nghe.

Tất cả đều bị kéo về màng tai khổng lồ.

Sau màng tai, có thứ gì đó đang thở.

Rất chậm.

Rất đều.

Tạ Hành Chu viết:

Đây là trung tâm lọc.

Tôi gật đầu.

Ga Tai Người không chỉ nhận âm thanh.

Nó quyết định âm thanh nào được truyền tiếp, âm thanh nào bị chặn lại, âm thanh nào bị bóp méo thành tiếng nền.

Nếu phá nơi này, tuyến Thính Giả sẽ mất khả năng ép người khác nghe chọn lọc.

Nếu không phá, những gì chúng tôi làm ở hai trạm trước sẽ bị nó lọc sạch.

Một người soát vé đứng trước màng tai.

Không có mắt.

Không có miệng.

Chỉ có hai cái tai rất lớn chiếm gần hết gương mặt.

Tai trái đeo khuyên bạc.

Tai phải khâu chỉ đen.

Trên ngực hắn có bảng tên:

Người Quản Thính.

Hắn không nói.

Nhưng tai nghe của chúng tôi đồng loạt phát ra giọng hắn:

“Khách nghe số một.”

“Cô đã phá vỡ trật tự nghe.”

“Cô khiến người giả điếc nghe thấy thứ họ né tránh.”

“Cô khiến người nghe chọn lọc nghe thấy thứ họ không thích.”

“Cô cho rằng mình đúng.”

“Nhưng cô có hỏi tai người muốn gì không?”

Tôi nhìn hắn.

Người Quản Thính giơ tay.

Màng tai khổng lồ rung lên.

Vô số âm thanh đổ vào tai nghe của tôi cùng lúc.

Tiếng chửi.

Tiếng khóc.

Tiếng cầu cứu.

Tiếng oán trách.

Tiếng khán giả gọi tôi.

Tiếng nạn nhân gọi tôi.

Tiếng người nghi ngờ tôi.

Tiếng người cần tôi.

Tiếng người ghét tôi.

Tiếng người nói:

“Sao cô không cứu tôi?”

“Sao cô đến muộn?”

“Sao cô cứu người này không cứu người kia?”

“Sao cô luôn đúng?”

“Sao cô không biến mất đi?”

“Sao cô không nói tiếp?”

“Sao cô không im đi?”

Âm thanh tràn vào như lũ.

Đầu tôi đau như sắp nứt.

Tôi khuỵu xuống một gối.

Tạ Hành Chu lập tức đỡ tôi, nhưng chính anh cũng cau mày.

Tai nghe của anh đang phát thứ khác.

Tôi thấy tay anh siết chặt.

Có lẽ là tiếng những vụ án chưa kịp cứu.

Những lời trách “cảnh sát đến muộn”.

Những tiếng kêu không đủ chứng cứ.

Lục Minh thì ôm đầu, mặt trắng đến đáng sợ.

Bảng trắng rơi xuống đất.

Cậu nghe thấy quá nhiều tiếng người chết trong những vụ từng đi theo tôi.

Người Quản Thính không cần đánh.

Hắn chỉ cần mở toàn bộ âm thanh.

Nếu giả điếc là tội, nghe quá nhiều cũng là cực hình.

Hắn muốn chứng minh: vì sự thật quá ồn, con người cần lọc.

Cần bỏ qua.

Cần tai nghe.

Tôi cắn răng, lấy mảnh chuông vỡ ra.

Keng.

Tiếng chuông vang lên rất nhỏ.

Nhưng nó kéo tôi ra khỏi lũ âm thanh một chút.

Tôi run tay viết lên bảng:

Nghe không có nghĩa ôm hết.

Tạ Hành Chu nhìn dòng chữ.

Anh lập tức hiểu.

Anh nhặt bảng, viết tiếp:

Nghe là xác nhận có âm thanh tồn tại, rồi phân công, xử lý, ghi nhận. Không phải một người chịu tất cả.

Lục Minh run rẩy bò dậy, viết thêm:

Nghe xong phải gọi người giúp. Không phải tự chết chìm trong tiếng ồn.

Tôi gật đầu.

Đúng.

Tuyến Thính Giả dựng hai cực đoan.

Một là không nghe gì.

Hai là nghe đến vỡ nát.

Sau đó nó nói: thấy chưa, nghe rất đau, tốt nhất đừng nghe.

Nhưng giữa giả điếc và chết chìm có một con đường thứ ba.

Nghe đúng.

Xác minh.

Ghi lại.

Chia sẻ trách nhiệm.

Hành động trong khả năng.

Tôi tháo mười sáu thẻ gỗ Thanh Hư ra.

Mỗi thẻ đều có một lời chứng.

Tôi xếp chúng thành vòng tròn trên nền đỏ sẫm.

Sau đó đặt sổ gốc Vô Tướng vào giữa.

Sổ gốc rung dữ dội.

Trang mới tự mở.

Dòng chữ hiện lên:

Thính Giả: tai của Vô Tướng.

Người Quản Thính: chủ bộ lọc.

Chức năng: quyết định âm thanh nào được nghe, âm thanh nào bị loại.

Tôi cầm bút đỏ, viết thẳng vào sổ:

Không ai có quyền thay người khác quyết định toàn bộ âm thanh được nghe.

Người Quản Thính nghiêng đầu.

Tai trái của hắn rung lên.

Trong tai nghe vang lên:

“Vậy để tất cả nghe hết?”

Tôi viết:

Không. Để họ biết có âm thanh bị lọc, có quyền tháo tai nghe, có quyền kiểm tra, có quyền nhờ người khác cùng nghe.

Người Quản Thính im lặng.

Màng tai khổng lồ phía sau hắn bắt đầu rung mạnh.

Hắn giơ tay.

Toàn bộ âm thanh trong ga biến thành một câu duy nhất.

“Không liên quan đến bạn.”

Câu ấy lặp lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...