30 ngày tồi tệ/Chương 7C. 7
20px

Không liên quan đến bạn.

Không liên quan đến bạn.

Không liên quan đến bạn.

Rất nhiều hành khách trên tàu bắt đầu lùi lại.

Ánh mắt họ dao động.

Câu này quá quen.

Quen đến mức dễ tin.

Tôi nhìn họ.

Cổ họng đau rát, nhưng lần này tôi phải nói.

Tôi tháo tai nghe.

Da quanh tai bị kéo rách một chút.

Máu nóng chảy xuống cổ.

Tai nghe phát cảnh báo chói tai, nhưng khi nó rời khỏi tai tôi, thế giới thật ùa vào.

Ồn.

Rất ồn.

Đau.

Nhưng thật.

Tôi khàn giọng nói:

“Không phải chuyện gì cũng liên quan đến mình.”

“Nhưng thấy người chết chìm trước mặt, nghe người cầu cứu bên cạnh, biết có người bị hại mà quay đi…”

“Thì từ khoảnh khắc quay đi, nó đã liên quan.”

Giọng tôi không lớn.

Rất khàn.

Gần như bị tiếng ù của màng tai nuốt mất.

Nhưng Tạ Hành Chu tháo tai nghe theo.

Anh nói:

“Tôi làm chứng.”

Lục Minh tháo tai nghe, đau đến nước mắt chảy ra, nhưng vẫn hét:

“Tôi cũng làm chứng!”

Sau đó là người phụ nữ số 1098.

Cô gái ở trạm Người Nghe Chọn Lọc.

Người đàn ông từng mua lời khen.

Nữ sinh từng không tháo được tai nghe.

Từng người, từng người tháo tai nghe.

Không phải tất cả.

Nhưng đủ nhiều.

Mỗi người tháo tai nghe, tiếng “không liên quan đến bạn” lại nhỏ đi một chút.

Bình luận livestream hiện lên trên màn hình tàu.

【Tôi nghe thấy】

【Tôi không giả điếc】

【Không ôm hết nhưng không bỏ qua】

【Nghe cũng là trách nhiệm】

【Gọi người giúp cũng là hành động】

【Không để hệ thống lọc mất tiếng cứu mạng】

Những dòng chữ biến thành âm thanh.

Không phải âm thanh ép buộc.

Mà là rất nhiều giọng người cùng nói.

Không đều.

Không hay.

Không hoàn hảo.

Nhưng thật.

Màng tai khổng lồ rung lên điên cuồng.

Người Quản Thính ôm hai tai.

Lần đầu tiên, hắn phát ra tiếng thật từ cổ họng mình.

“Ồn quá…”

“Các ngươi ồn quá!”

Tôi nhìn hắn.

“Đúng.”

“Người sống vốn rất ồn.”

Tôi cầm kéo đồng, chém xuống dây đen nối từ tai nghe vào màng tai.

Rắc!

Một đường đứt.

Tạ Hành Chu chém đường thứ hai bằng dao găm.

Lục Minh dùng kéo nhỏ cắt đường thứ ba, vừa cắt vừa mắng:

“Đồ tai nghe lừa đảo! Không cho hoàn tiền còn ép người ta giả điếc!”

Từng dây đen đứt.

Âm thanh bị nhốt trong màng tai trào ra.

Tiếng cầu cứu trở về người cần nghe.

Tiếng chứng cứ trở về hồ sơ.

Tiếng xin lỗi trở về người phải chịu trách nhiệm.

Tiếng thật trở về nơi nó từng bị chặn.

Người Quản Thính ngã quỵ.

Tai trái khổng lồ của hắn nứt ra.

Tai phải bị khâu chỉ đen cũng bung chỉ.

Bên trong không phải máu.

Mà là vô số nút bịt tai.

Hắn không phải người nghe.

Hắn là kẻ bịt.

Tôi dùng bút đỏ viết lên trán hắn:

Không được thay người khác giả điếc.

Người Quản Thính hét lên.

Thân thể hắn vỡ thành vô số mảnh tai nghe đen.

Màng tai khổng lồ phía sau hắn thủng một lỗ.

Ánh sáng từ bên kia chiếu vào.

Ga Tai Người bắt đầu sụp.

Tàu điện gầm rú.

Màn hình điện tử chớp liên tục:

Bộ lọc trung tâm hỏng.

Tuyến Thính Giả mất kiểm soát.

Xin quý khách đeo lại tai nghe.

Xin quý khách đeo lại tai nghe.

Xin quý khách đeo lại tai nghe.

Không ai nghe nữa.

5. Nghe cũng là trách nhiệm

Khi chúng tôi trở lại đạo quán Thanh Hư, trời đã tối ngày hôm sau.

Lần này không có xe buýt đưa về.

Không có cửa sang trọng.

Không có nhà hát cháy thành tro.

Chỉ có nắp cống trước cổng đạo quán bật mở, ba người chúng tôi lần lượt bò lên.

Lục Minh nằm bẹp trên đất.

“Lần sau nếu có tuyến tàu gì nữa, tôi xin phép đi xe đạp.”

Tôi ngồi xuống bậc cửa, tháo mảnh tai nghe còn dính trên tóc.

Tai tôi đau rát.

Cổ họng đau.

Đầu đau.

Toàn thân đều đau.

Nhưng khi gió đêm thổi qua, tôi nghe thấy tiếng lá cây hòe xào xạc.

Tiếng mái nhà cũ kẽo kẹt.

Tiếng Lục Minh thở như kéo bễ.

Tiếng Tạ Hành Chu gọi điện báo bình an.

Những âm thanh rất bình thường.

Nhưng sau một chuyến tàu toàn bộ lọc, chúng trở nên đáng quý lạ thường.

Tạ Hành Chu cúp máy, đi tới trước mặt tôi.

“Tai thế nào?”

Tôi đáp:

“Còn nghe được.”

“Cổ họng?”

“Còn mắng được.”

Lục Minh giơ tay từ dưới đất:

“Xác nhận. Cô Lâm còn chiến đấu tốt.”

Tạ Hành Chu nhìn vết máu bên tai tôi, cau mày.

“Vẫn phải xử lý.”

Tôi không phản đối.

Lần này phản đối rất mệt.

Anh lấy hộp y tế trong xe, xử lý vết thương quanh tai tôi.

Động tác rất nhẹ.

Tôi ngồi yên.

Lục Minh ở bên cạnh tự dán băng cá nhân lên trán mình, dán lệch, nhưng không ai nhắc.

Điện chính đạo quán vẫn sáng đèn.

Sổ gốc Vô Tướng đặt dưới hộp thẻ gỗ đang rung lên rất nhẹ.

Khi tôi bước vào, nó tự mở trang mới.

Tuyến Thính Giả: thất bại.

Bộ lọc trung tâm: hỏng.

Người Quản Thính: mất quyền.

Tai của Vô Tướng: rách.

Dưới những dòng đó là một câu:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...