30 ngày tồi tệ/Chương 8C. 8
20px

Khi người ta chịu nghe, lời giả không còn độc quyền đi vào tai.

Tôi nhìn câu này.

Sau đó cầm bút đỏ viết thêm:

Nhưng người nghe cũng phải học phân biệt, không phải nghe gì cũng nuốt.

Sổ gốc im lặng.

Có lẽ tức.

Có lẽ không phản bác được.

Tôi rất hài lòng.

Tạ Hành Chu đặt một túi vật chứng lên bàn.

Bên trong là mảnh tai nghe đen, thẻ trạm Người Giả Điếc, mảnh chai âm thanh vỡ, mảnh màng tai và một nút bịt tai từ người Quản Thính.

Anh nói:

“Tôi sẽ lập hồ sơ ba phần: giả điếc, nghe chọn lọc, bộ lọc trung tâm.”

Lục Minh thở dài:

“Tôi sẽ viết bản dễ hiểu. Tiêu đề là ‘Đừng đeo tai nghe âm phủ’ được không?”

Tôi nói:

“Quá hẹp.”

“Vậy ‘Nghe cũng là trách nhiệm’?”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Cậu lập tức vui vẻ, như cuối cùng cũng đặt được tiêu đề không bị gạch.

Tôi mở livestream.

Vừa mở, bình luận tràn vào như lũ.

【Về rồi!】

【Tai còn không?】

【Tuyến Thính Giả sập chưa?】

【Đừng nói nhiều, cổ họng với tai còn đau mà!】

【Tôi tháo tai nghe ra rồi, nghe mẹ tôi mắng luôn, tính là trưởng thành không?】

Tôi đọc dòng cuối, khàn giọng:

“Tùy nội dung mắng. Không phải âm thanh nào khó nghe cũng là chân lý.”

Bình luận cười một trận.

【Đúng là Vãn Vãn, không cực đoan.】

【Không giả điếc, nhưng cũng không nghe bừa.】

【Nghe, xác minh, gọi người giúp. Tôi nhớ rồi.】

Tôi ngồi trước bàn livestream.

Trên bàn là sổ gốc Vô Tướng, mười sáu thẻ gỗ Thanh Hư, mảnh chuông vỡ và mấy viên kẹo ngậm họng.

Tôi nói chậm:

“Tuyến Thính Giả đã bị phá.”

“Nhưng việc nghe không kết thúc.”

“Sau này nếu các vị nghe thấy tiếng cầu cứu, đừng vội làm anh hùng một mình, cũng đừng lập tức quay đi.”

“Nhìn.”

“Xác minh.”

“Gọi người.”

“Báo cảnh sát khi cần.”

“Giữ an toàn cho mình, nhưng đừng dùng an toàn làm cớ bịt tai.”

Bình luận yên tĩnh hơn bình thường.

Rồi từng dòng hiện lên.

【Nghe cũng là trách nhiệm】

【Không giả điếc】

【Không chết chìm trong tiếng ồn】

【Gọi người giúp cũng là hành động】

Tôi nhìn những dòng đó, cảm giác nặng trong ngực nhẹ đi một chút.

Đây chính là khóa mới của Thanh Hư.

Không phải một mình tôi nghe hết.

Không phải một mình tôi nói hết.

Không phải một mình tôi gánh hết.

Rất nhiều người cùng nghe, cùng ghi, cùng làm chứng.

Dù mỗi người chỉ làm được một chút.

Một chút cũng đủ hơn im lặng.

Đúng lúc đó, sổ gốc Vô Tướng bỗng rung mạnh.

Mười sáu thẻ gỗ cùng lúc sáng lên.

Gương đồng trên bàn tự dựng đứng.

Trong gương không hiện nhà hát.

Không hiện thành phố.

Không hiện tàu điện.

Mà hiện một căn phòng rất bình thường.

Một căn phòng nhỏ.

Tường trắng.

Bàn gỗ.

Ghế đơn.

Trên bàn đặt một chiếc máy tính.

Màn hình máy tính đang mở một phòng chat.

Trong phòng chat, có vô số tài khoản đang gõ cùng một câu:

Tôi thấy rồi.

Tôi nghe rồi.

Tôi biết rồi.

Nhưng tôi sẽ không làm gì cả.

Sau đó màn hình đổi sang một dòng chữ:

Phòng Bình Luận 0.

Quy tắc vào phòng:

Một, chỉ được bình luận, không được hành động.

Hai, càng nhiều người biết, trách nhiệm của mỗi người càng ít.

Ba, nếu tất cả đều đang nhìn, vậy không ai là người đầu tiên phải đứng ra.

Tôi nhìn dòng thứ hai.

Càng nhiều người biết, trách nhiệm của mỗi người càng ít.

Lục Minh đọc xong, nổi da gà.

“Đây là gì? Hiệu ứng đám đông à?”

Tạ Hành Chu nhìn màn hình trong gương.

“Sau tên, mặt, giọng, tai… bây giờ đến mắt của đám đông?”

Tôi lắc đầu.

“Không. Mắt đã qua rồi.”

Tôi nhìn phòng chat đông nghịt người kia.

“Lần này là tay.”

“Biết, nghe, nhìn, nói… nhưng không ai ra tay.”

Trong gương, hàng nghìn bình luận tiếp tục trôi.

【Có ai giúp chưa?】

【Chắc có người khác gọi rồi.】

【Đông người thế này, không đến lượt mình đâu.】

【Tôi chỉ vào xem thôi.】

【Đừng kéo tôi vào.】

Sau đó, ở góc màn hình xuất hiện một nút màu đỏ.

Báo động.

Rất nhiều con trỏ chuột lướt qua nút đó.

Không ai bấm.

Tôi nhìn nút đỏ.

Điện thoại bàn cũ trên bàn thờ lại reo lên.

Reng.

Reng.

Reng.

Lần này, tôi nhấc máy.

Không phải vì mắc bẫy.

Mà vì tôi đã đặt bút đỏ sẵn bên cạnh, Tạ Hành Chu bật ghi âm, Lục Minh mở camera.

Đầu dây bên kia không có giọng trẻ con.

Không có phát thanh.

Chỉ có tiếng gõ bàn phím lách cách.

Sau đó một giọng máy móc vang lên:

“Chào mừng đến Phòng Bình Luận 0.”

“Ở đây, mọi người đều biết.”

“Nhưng không ai chịu trách nhiệm đầu tiên.”

“Lâm Vãn Chi, cô đã bắt họ nghe.”

“Vậy cô có bắt họ ra tay được không?”

Tôi nhìn nút báo động trong gương.

Một bàn tay ảo di chuyển đến gần nút.

Dừng lại.

Rồi rút đi.

Tôi cầm bút đỏ, viết lên màn hình gương:

Được.

“Vụ sau.”

“Bấm nút.”

Quyển 15 — Hoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...