20px

Khán phòng rất đông.

Có người trẻ mới kết hôn.

Có người đang yêu.

Có người đã từng ly hôn.

Tôi đứng trên sân khấu, mặc một bộ vest màu xanh nhạt.

Không còn là Trình Tri Hạ năm nào đứng ở sân bay khóc nghẹn nhìn chồng đi xa.

Tôi bình tĩnh, sáng rõ, mạnh mẽ.

Tôi nói với họ:

“Tiền không thể bảo đảm tình yêu.”

“Nhưng sự mù quáng về tiền bạc có thể khiến bạn mất cả tình yêu lẫn chính mình.”

“Đừng dùng hy sinh để kiểm tra nhân tính.”

“Vì nhiều khi thứ bạn kiểm tra ra không phải tình yêu, mà là lòng tham.”

Dưới sân khấu có người vỗ tay.

Tôi nhìn xuống hàng ghế đầu.

Hà Vy ngồi đó, giơ điện thoại quay tôi.

Cô ấy cười rất rạng rỡ.

Buổi hội thảo kết thúc, rất nhiều người tới bắt tay tôi.

Một cô gái trẻ mắt đỏ hoe nói:

“Chị Trình, em cũng đang do dự có nên đem tiền tiết kiệm trước hôn nhân ra trả nợ cho bạn trai không.”

“Nghe chị nói xong, em nghĩ em cần cân nhắc lại.”

Tôi nắm tay cô ấy.

“Có thể giúp người mình yêu.”

“Nhưng phải có giới hạn, giấy tờ và đường lui.”

“Người thật lòng yêu em sẽ không thấy em bảo vệ mình là sai.”

Cô gái gật đầu thật mạnh.

Khi tôi bước ra khỏi hội trường, điện thoại nhận được một tin nhắn từ số lạ.

Nội dung rất ngắn.

“Tri Hạ, anh thấy bài phát biểu của em trên mạng rồi.”

“Em bây giờ thật sự rất tốt.”

“Tốt đến mức anh không dám nhận mình từng là chồng em.”

Không cần ký tên.

Tôi cũng biết là ai.

Tôi đọc xong, không trả lời.

Chỉ bấm xóa.

Hà Vy đi bên cạnh liếc thấy.

“Ai vậy?”

“Người không quan trọng.”

Cô ấy cười.

“Đi ăn không?”

“Đi.”

“Ăn gì?”

“Lẩu.”

“Chúc mừng Trình tổng lại cứu thêm một cô gái khỏi hố lửa, hôm nay cậu mời.”

“Tớ mời.”

Chúng tôi đi ra ngoài.

Ánh nắng chiều phủ xuống thành phố.

Rất đẹp.

Sau này tôi nghe kể, Thẩm Nghiễn Chu sống không tính là quá thảm.

Anh ta vẫn làm việc.

Vẫn trả tiền thuê nhà.

Vẫn chăm sóc mẹ già.

Chỉ là không còn hào quang như trước.

Không còn người vợ đứng sau dọn đường.

Không còn tài khoản đồng sở hữu 2,9 triệu để anh ta tùy ý tưởng tượng.

Không còn ai thức khuya là phẳng vest cho anh ta trước mỗi chuyến bay.

Còn Tô Mạn rời khỏi ngành cũ, về quê làm công việc khác.

Thẩm Yên cuối cùng cũng học được cách đi tàu điện.

Mã Ngọc Cầm thỉnh thoảng vẫn mắng tôi với hàng xóm.

Nhưng mỗi lần bà ta mắng, hàng xóm đều hỏi:

“Con dâu cũ của bà tốt thế, sao nhà bà không biết giữ?”

Thế là bà ta im.

Tất cả bọn họ đều tiếp tục sống.

Chỉ là không còn sống trên máu của tôi.

Còn tôi.

Tôi mua lại căn hộ nhỏ ở khu trung tâm.

Không phải căn cũ của bố mẹ để lại.

Căn đó đã không thể quay về.

Nhưng căn mới có cùng hướng nắng.

Buổi sáng ánh sáng chiếu vào rất dịu.

Ngày nhận chìa khóa, tôi đứng trong căn phòng trống rất lâu.

Hà Vy hỏi:

“Định trang trí thế nào?”

Tôi nói:

“Đơn giản thôi.”

“Một giá sách.”

“Một bàn trà.”

“Một chiếc sofa thật mềm.”

“Và rất nhiều hoa.”

Hà Vy hỏi:

“Không chừa chỗ cho đàn ông à?”

Tôi cười.

“Đàn ông xứng đáng thì tự có chỗ.”

“Không xứng đáng thì cửa cũng không có.”

Hà Vy cười đến gập người.

Tôi cũng cười.

Ngoài cửa sổ, nắng rơi xuống nền nhà.

Tôi bỗng nhớ lại ngày ở sân bay.

Thẩm Nghiễn Chu khom người hôn nhẹ lên trán tôi.

Anh ta nói:

“Đợi anh trở về.”

Khi ấy tôi đã thật sự chờ.

Chờ anh ta quay đầu.

Chờ anh ta thành thật.

Chờ cuộc hôn nhân tám năm cho tôi một lý do để tiếp tục.

Nhưng cuối cùng, người trở về không phải anh ta.

Là tôi.

Tôi trở về với chính mình.

Trở về với tự do.

Trở về với cuộc đời vốn nên thuộc về Trình Tri Hạ.

Tôi lấy điện thoại ra.

Chụp một bức ảnh căn phòng đầy nắng.

Đăng lên mạng xã hội.

Chỉ viết một câu:

“Có những tấm vé máy bay đưa người ta rời đi.”

“Cũng có những tấm vé máy bay giúp mình tỉnh lại.”

Vài phút sau, Hà Vy bình luận:

“Chào mừng về nhà.”

Tôi nhìn bốn chữ ấy, khóe môi cong lên.

Đúng vậy.

Tôi về nhà rồi.

Không phải căn nhà từng có Thẩm Nghiễn Chu.

Mà là nơi không ai có thể lấy đi tiền của tôi, giẫm lên lòng tốt của tôi, rồi quay đầu nói tôi chỉ biết hưởng thụ.

Nơi ấy rất yên tĩnh.

Rất sáng.

Rất rộng.

Và chỉ thuộc về tôi.

Hoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...