Kiếp trước mọi chuyện quá thuận lợi.

Không ai nghi ngờ.

Không ai điều tra.

Cho nên sự thật mới bị che giấu nhiều năm.

Còn hiện tại.

Bởi vì nàng liên tục chất vấn.

Một số chuyện bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo vốn có.

“Lôi ông ta xuống.”

Phụ thân lạnh giọng.

“Đi điều tra.”

Lão đại phu lập tức gào lên:

“Lão gia!”

“Lão gia tha mạng!”

Hai gã gia đinh nhanh chóng kéo ông ta ra ngoài.

Trong phòng nhất thời yên tĩnh.

Mẫu thân lo lắng nhìn Minh Châu.

“Vậy bệnh của Minh Châu phải làm sao đây?”

Không ai trả lời được.

Minh Vi nhìn trưởng tỷ đang nằm trên giường.

Đối phương cũng đang nhìn nàng.

Ánh mắt hai người giao nhau.

Trong khoảnh khắc ấy.

Minh Vi nhìn thấy một tia hoảng loạn thoáng qua trong mắt tỷ ấy.

Chỉ một thoáng rồi biến mất.

Nhưng nàng vẫn nhìn thấy.

Tâm trạng bỗng trầm xuống.

Xem ra…

Minh Châu biết nhiều hơn nàng tưởng.

Ba ngày sau.

Việc điều tra vẫn chưa có kết quả.

Nhưng bệnh tình của Minh Châu ngày càng nghiêm trọng.

Đại phu khác được mời tới.

Người nói trúng độc.

Người nói tổn thương phổi.

Người nói khí huyết suy kiệt.

Mỗi người một ý.

Không ai dám khẳng định.

Phụ thân và mẫu thân gần như mất ăn mất ngủ.

Mà điều khiến Minh Vi bất ngờ hơn là…

Chu Phùng Xuân lại xuất hiện.

Hắn mang theo danh y nổi tiếng trong kinh thành đến phủ.

Nghe nói vừa biết tin Minh Châu bệnh nặng, hắn đã lập tức bỏ dở công việc chạy tới.

Giống hệt kiếp trước.

Trong mắt người ngoài.

Đó là nghĩa khí.

Nhưng trong mắt Minh Vi.

Đó là bản năng.

Bởi vì người nằm trên giường kia là người hắn yêu.

Buổi chiều.

Minh Vi đứng trong đình viện.

Xa xa nhìn thấy Chu Phùng Xuân bước ra khỏi phòng bệnh.

Sắc mặt hắn rất nặng nề.

Ngay cả bước chân cũng có phần vội vàng.

Nàng đang định quay người rời đi.

Không ngờ hắn đã nhìn thấy nàng.

“Minh Vi.”

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Minh Vi dừng bước.

Nhưng không quay đầu.

Một lúc sau.

Chu Phùng Xuân đã đứng phía sau nàng.

“Nàng vẫn còn giận ta sao?”

Nghe vậy.

Minh Vi bật cười.

“Chu công tử.”

“Chúng ta đã từ hôn rồi.”

“Ngài gọi khuê danh của ta như vậy không hợp lễ.”

Sắc mặt hắn khựng lại.

Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng.

Trước kia.

Mỗi lần hắn gọi tên nàng.

Nàng đều sẽ vui vẻ nhìn hắn.

Vậy mà bây giờ…

Giống như hoàn toàn biến thành người khác.

“Ta biết nàng đang hiểu lầm.”

Hắn thấp giọng nói.

“Nhưng chuyện của Minh Châu…”

“Liên quan gì tới ta?”

Minh Vi cắt ngang.

Chu Phùng Xuân nghẹn lại.

“Nàng là trưởng tỷ của nàng.”

“Cho nên ngài quan tâm như vậy?”

Minh Vi quay đầu.

Ánh mắt lạnh nhạt.

“Nếu là người ngoài nhìn thấy, còn tưởng ngài mới là phu quân của tỷ ấy.

Sắc mặt Chu Phùng Xuân lập tức thay đổi.

“Minh Vi!”

“Đừng nói bậy!”

Nói xong câu đó.

Chính hắn cũng cảm thấy bất lực.

Bởi vì ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu.

Vì sao mỗi lần nghe tin Minh Châu gặp chuyện.

Trái tim lại bất an đến vậy.

“Ngài không cần giải thích với ta.”

Minh Vi bình tĩnh nói.

“Ta không hứng thú.”

Nói xong nàng xoay người rời đi.

Lần đầu tiên.

Chu Phùng Xuân đứng nhìn bóng lưng nàng rời xa.

Trong lòng sinh ra cảm giác mất mát kỳ lạ.

Buổi tối.

Một cơn mưa lớn bất ngờ đổ xuống kinh thành.

Tiếng sấm vang vọng.

A La bưng trà vào phòng.

“Cô nương.”

“Nghe nói hôm nay Đại cô nương lại nôn ra máu.”

Minh Vi không đáp.

Nàng đang nhìn tấm danh thiếp trên bàn.

Đó là danh thiếp của một vị thần y ở ngoại thành.

Kiếp trước người này từng nổi danh khắp thiên hạ.

Nhưng vì đến quá muộn nên không cứu được nàng.

Lần này.

Nàng muốn tự mình đi gặp ông ấy.

“Chuẩn bị xe.”

A La giật mình.

“Trời đang mưa.”

“Càng phải đi.”

Nếu chậm thêm.

Có lẽ một số chứng cứ sẽ biến mất.

Nửa canh giờ sau.

Xe ngựa lăn bánh ra khỏi phủ.

Mưa ngày càng lớn.

Đường núi ngoại thành cũng trở nên lầy lội.

Đột nhiên.

Một tiếng động vang lên.

Rắc!

Bánh xe mắc vào hố bùn.

Toàn bộ xe ngựa nghiêng mạnh.

A La hét lên.

Ngay khoảnh khắc ấy.

Một bóng người từ phía xa lao tới.

Bàn tay mạnh mẽ giữ chặt càng xe.

Ầm!

Chiếc xe vừa nghiêng liền được ổn định trở lại.

Mưa lớn như trút nước.

Minh Vi vén rèm nhìn ra.

Dưới màn mưa.

Một nam nhân mặc trường bào màu trắng đứng đó.

Dung mạo tuấn tú.

Khí chất lạnh lùng.

Nước mưa chảy dọc theo gương mặt sắc nét của hắn.

Ánh mắt bình tĩnh đến lạ.

“Cô nương không sao chứ?”

Giọng nói trầm thấp vang lên.

Minh Vi hơi sững người.

Nàng nhận ra người này.

Tạ Hành Chi.

Thiếu khanh Đại Lý Tự.

Người nổi tiếng thiết diện vô tư của kinh thành.

Kiếp trước.

Hai người gần như không có giao tình.

Nhưng nàng biết.

Người này chưa từng xử sai một vụ án.

“Đa tạ công tử.”

Nàng khẽ đáp.

Tạ Hành Chi gật đầu.

Ánh mắt vô tình dừng lại trên gói thuốc trong xe.

“Đi tìm đại phu?”

“Vâng.”

“Cho ai?”

Minh Vi im lặng vài giây.

“Cho trưởng tỷ của ta.”

Nghe vậy.

Tạ Hành Chi hơi nhíu mày.

“Thương đại cô nương?”

“Ngài biết?”

Tạ Hành Chi đáp:

“Tin tức trong kinh thành lan rất nhanh.”

Nói xong.

Hắn đưa tay nhận lấy toa thuốc trên xe.

Chỉ nhìn vài lần.

Ánh mắt đã dần lạnh xuống.

“Toa thuốc này ai kê?”

Minh Vi lập tức nhận ra điều bất thường.

“Có vấn đề sao?”

Tạ Hành Chi không trả lời ngay.

Một lát sau mới khép toa thuốc lại.

Trong màn mưa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...