Lâm Cảnh Chu bỗng lên tiếng.
“Hạt cà phê mua ở siêu thị hôm thứ Bảy.”
“Tôi về pha thử rồi.”
“Hương vị không tệ.”
Bước chân của Lâm Tiểu Hòa lập tức khựng lại.
Cô quay đầu nhìn anh.
Anh đang cúi đầu xem một tập tài liệu khác.
Biểu cảm rất nhạt.
Giọng điệu cũng rất nhạt.
Giống như chỉ thuận miệng nhắc tới một chuyện chẳng đáng để tâm.
Nhưng Lâm Tiểu Hòa hiểu được ý nghĩa ẩn sau câu nói ấy.
Anh đang nói với cô rằng.
Chuyện xảy ra vào cuối tuần.
Anh vẫn nhớ.
Anh không định giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Khóe môi cô khẽ cong lên.
“Vậy lần sau đừng mua thương hiệu đó nữa.”
“Em giới thiệu cho anh một loại ngon hơn.”
“Thương hiệu nào?”
“Thứ Bảy tuần sau em sẽ nói cho anh biết.”
Nói xong câu đó.
Lâm Tiểu Hòa lập tức bước nhanh ra khỏi văn phòng.
Cô sợ nếu ở lại thêm một giây nữa.
Mình sẽ bật cười thành tiếng mất.
Khi trở về chỗ làm ở tầng hai mươi.
Chị Trần đang phát tài liệu cho mọi người trong phòng.
Nhìn thấy cô quay lại.
Chị thuận miệng hỏi:
“Tầng ba mươi tám gọi em lên có việc gì thế?”
“Em vừa ký hợp đồng thực tập sinh dự án.”
“Họ nói dự án mới đang cần thêm người.”
Lâm Tiểu Hòa thành thật trả lời.
Chị Trần chỉ “ừ” một tiếng.
Không hỏi thêm.
Nhưng Tiểu Dương ngồi cạnh cô lại ghé sát tới.
Hạ thấp giọng.
“Vận may của cậu tốt thật đấy.”
“Dự án đó ngay cả nhân viên chính thức còn chen không vào nổi.”
“Cậu chỉ là thực tập sinh.”
“Sao lại được chọn vậy?”
Lâm Tiểu Hòa cũng không biết phải giải thích thế nào.
Đành đáp:
“Có lẽ là do chị Trần đề cử mình thôi.”
Tiểu Dương nhìn cô một cái.
Trong mắt vừa có chút hâm mộ.
Lại vừa có chút tò mò.
Nhưng cuối cùng cũng không hỏi tiếp.
Lâm Tiểu Hòa cúi đầu mở máy tính.
Tiếp tục xử lý công việc của mình.
Chiều thứ Tư.
Trong cuộc họp khởi động dự án.
Lâm Tiểu Hòa lần đầu tiên gặp đầy đủ toàn bộ thành viên tổ dự án.
Tính cả cô.
Tổng cộng có tám người.
Quản lý dự án là một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi tên Vương Kiến Quốc.
Mọi người đều gọi ông là quản lý Vương.
Quản lý Vương trông không phải kiểu người thích nói nhiều.
Nhưng làm việc lại cực kỳ tỉ mỉ.
Tài liệu dự án phát cho mỗi người đều được dán giấy ghi chú màu khác nhau.
Đánh dấu rõ ràng từng nội dung trọng điểm.
Cuộc họp đang diễn ra được một nửa.
Cửa phòng họp bỗng bị đẩy mở từ bên ngoài.
Lâm Cảnh Chu bước vào.
Theo sau anh là trợ lý Tiểu Chu.
Quản lý Vương lập tức đứng dậy.
“Tổng giám đốc Lâm?”
“Sao anh lại tới đây?”
“Chủ tịch rất coi trọng dự án này.”
“Tôi tới xem một chút.”
Lâm Cảnh Chu đưa mắt quét qua mọi người trong phòng họp.
Ánh mắt dừng trên người Lâm Tiểu Hòa một giây.
Sau đó bình thản dời đi.
Quản lý Vương vội vàng nhường chỗ ngồi của mình.
Nhưng Lâm Cảnh Chu chỉ khẽ xua tay.
Ra hiệu cho ông tiếp tục ngồi.
Còn bản thân đi tới vị trí trống ở cuối bàn họp rồi ngồi xuống.
Vị trí ấy vừa khéo nằm chéo đối diện với Lâm Tiểu Hòa.
Chỉ cần cô hơi ngẩng mắt lên.
Là có thể nhìn thấy gương mặt nghiêng của anh.
Trong suốt một giờ tiếp theo.
Lâm Cảnh Chu gần như không nói gì.
Chỉ yên lặng ngồi đó nghe mọi người báo cáo.
Thỉnh thoảng anh ghi vài dòng lên sổ tay.
Nhưng phần lớn thời gian đều tựa lưng vào ghế.
Những ngón tay thon dài đặt trên mép bàn.
Chăm chú nhìn người đang phát biểu.
Lâm Tiểu Hòa đã chuẩn bị sẵn phần báo cáo của mình.
Khi đến lượt.
Cô đứng dậy.
Giọng nói lớn hơn bình thường vài phần.
Cố gắng khiến bản thân trông thật chuyên nghiệp và tự tin.
Phần cô phụ trách là kết quả khảo sát sơ bộ về nhóm khách hàng mục tiêu của dự án.
Dù chỉ là thực tập sinh.
Nhưng cô đã chuẩn bị rất kỹ.
Nguồn dữ liệu.
Phương pháp phân tích.
Cách suy luận kết luận.
Mỗi bước đều có căn cứ rõ ràng.
Sau khi cô trình bày xong.
Phòng họp rơi vào im lặng hai giây.
Giọng nói của Lâm Cảnh Chu vang lên từ cuối bàn.
“Vì sao độ tuổi khách hàng mục tiêu lại được chia từ hai mươi hai đến hai mươi tám tuổi?”
Lâm Tiểu Hòa khựng lại một chút.
Nhưng rất nhanh đã phản ứng.
Cô lật tới trang dữ liệu tương ứng.
Chỉ vào biểu đồ cột phía trên.
“Bởi vì sản phẩm của chúng ta chủ yếu phục vụ các tình huống giao tiếp nơi công sở.”
“Độ tuổi từ hai mươi hai đến hai mươi tám là nhóm nhân viên mới đi làm.”
“Đây là nhóm khách hàng cốt lõi.”
“Mức độ tiếp nhận và tần suất sử dụng sản phẩm đều cao nhất.”
“Nhưng đồng thời em cũng làm thêm một bản phân tích bổ sung.”
“Nhóm khách hàng từ hai mươi tám đến ba mươi lăm tuổi tuy chiếm tỷ lệ thấp hơn.”
“Nhưng ý nguyện chi trả lại mạnh hơn.”
“Có thể trở thành thị trường phân khúc để khai thác trong giai đoạn tiếp theo.”
Lâm Cảnh Chu khẽ gật đầu.
Không hỏi thêm gì nữa.
Sau khi cuộc họp kết thúc.
Quản lý Vương đặc biệt đi tới trước mặt cô.
“Kết quả báo cáo rất tốt.”
“Dữ liệu chuẩn bị cũng rất đầy đủ.”
Lâm Tiểu Hòa lập tức cảm ơn.
Nhưng trong lòng cô hiểu rất rõ.
Lời khen ấy.
Một nửa là vì Lâm Cảnh Chu đang có mặt.
Nửa còn lại mới là nhờ nỗ lực của bản thân cô.
Khi thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi phòng họp.
Lâm Cảnh Chu và trợ lý Tiểu Chu vẫn đang đứng trao đổi nhỏ với nhau.
Cô không tới quấy rầy.
Chỉ ôm laptop.
Nhẹ nhàng rời đi.
Hai tuần tiếp theo.
Cuộc sống của Lâm Tiểu Hòa giống như đang chạy song song trên hai đường thẳng.
Ban ngày trong tuần.
Cô là một thực tập sinh bình thường của phòng Marketing.
Nghiêm túc hoàn thành từng nhiệm vụ được giao.
Cùng đồng nghiệp ăn cơm nhà ăn.
Cùng tăng ca.
Cùng than phiền về tiến độ dự án.
Còn sáng thứ Bảy.
Cô sẽ đúng giờ xuất hiện trước cửa siêu thị.
Đợi Lâm Cảnh Chu.
Hai người cùng đẩy xe hàng đi qua từng dãy kệ.
Giống như một cặp đôi trẻ tuổi bình thường nhất.
Nhưng họ không phải người yêu.
Lâm Tiểu Hòa liên tục nhắc nhở bản thân như vậy.
Hai người chỉ cùng nhau đi mua đồ ăn mỗi tuần.
Thỉnh thoảng lúc đưa cô về nhà.
Lâm Cảnh Chu sẽ tiện đường mua cho cô một ly cà phê.
Chỉ vậy mà thôi.
Đến thứ Bảy thứ ba.
Khi Lâm Tiểu Hòa đang chọn trái cây trong siêu thị.
Lâm Cảnh Chu bỗng hỏi:
“Em biết nấu ăn không?”
“Biết một chút.”
“Có chuyện gì sao?”
“Lần trước em nói còn nợ tôi một bữa cơm.”
“Hôm nay vừa hay đã mua đồ ăn.”
“Hay là trả luôn đi?”
Lâm Tiểu Hòa ngẩng đầu nhìn anh.
Biểu cảm của anh rất nghiêm túc.
Hoàn toàn không giống khách sáo.
Cô suy nghĩ một chút.
Tay nghề nấu ăn của mình tuy không quá xuất sắc.
Nhưng ít nhất cũng không đến mức khiến người khác phải nhập viện.
Hơn nữa.
Nhà bếp trong căn phòng thuê tuy nhỏ.
Nhưng những dụng cụ cơ bản đều có đủ.
Làm một bữa cơm đơn giản chắc cũng không thành vấn đề.
“Vậy anh phải phụ em đấy.”
Cô nói.
“Không thành vấn đề.”
Sau khi mua đồ xong.
Hai người lái xe tới dưới khu nhà trọ của Lâm Tiểu Hòa.
Lâm Cảnh Chu đỗ xe.
Xách túi đồ đi phía sau cô bước vào cầu thang.
Cầu thang rất hẹp.
Hai người không thể đi song song.
Vì thế anh đi phía sau.
Bước chân rất nhẹ.
Từng bước từng bước giẫm lên bậc thang.
Giống như một con mèo lớn đã thu lại móng vuốt.
Lúc mở cửa.
Lâm Tiểu Hòa có chút ngượng ngùng.
Căn phòng thuê thực sự rất nhỏ.
Phòng khách chỉ có một chiếc sofa.
Một bàn gấp.
Và một chiếc tivi cũ kỹ.
Lớp sơn tường đã ngả vàng.
Rèm cửa là đồ mà người thuê trước để lại.
Loại rèm cản sáng màu xám.
Trông cũ kỹ và xỉn màu.
Cô đặt túi đồ lên bàn bếp.
Quay đầu nhìn Lâm Cảnh Chu.
“Anh ngồi nghỉ một lát đi.”
“Em nấu rất nhanh.”
Nhưng Lâm Cảnh Chu không ngồi xuống.
Anh cởi áo khoác.
Vắt lên lưng ghế sofa.
Sau đó xắn tay áo len lên.
Đi tới trước cửa bếp.
“Nói đi.”
“Cần tôi làm gì?”
Lâm Tiểu Hòa nhìn anh một cái.
Dáng vẻ anh đứng trước căn bếp nhỏ bé này thật sự quá lạc quẻ.
Cánh cửa tủ treo phía trên đóng không khít.
Phải dùng dây thun buộc tạm.
Tay cầm vòi nước đã hỏng.
Muốn mở nước phải quấn thêm một mảnh vải.
Góc gạch men trên mặt bàn bếp cũng bị sứt mất một mảng.
Để lộ lớp xi măng xám đen bên dưới.
Nhưng trên gương mặt Lâm Cảnh Chu không hề xuất hiện chút ghét bỏ hay khó chịu nào.
Anh nhận lấy bó hành lá mà Lâm Tiểu Hòa đưa cho.
Đứng bên bồn rửa.
Cẩn thận rửa sạch từng cọng.
Sau đó cầm dao cắt thành từng khoanh hành nhỏ ngay ngắn.
Kỹ năng dùng dao của anh ngoài dự đoán lại rất khá.
Mỗi nhát cắt đều ổn định.
Hành lá được thái đều tăm tắp.
“Bình thường ở nhà anh cũng nấu ăn sao?”
Lâm Tiểu Hòa vừa xào rau vừa hỏi.
“Cuối tuần thỉnh thoảng có nấu.”
“Ngày thường không có thời gian.”
“Hoặc ăn ở nhà ăn công ty.”
“Hoặc ăn bên ngoài.”
“Dao của anh khá thật đấy.”
“Bị ép mà thành thôi.”
Lâm Cảnh Chu đáp.
“Mẹ tôi nấu ăn không ngon.”
“Bố tôi lại không biết nấu.”
“Nếu tôi không tự học.”
“Bốn năm đại học chắc ngày nào cũng phải ăn đồ giao tận nơi.”
Lâm Tiểu Hòa không nhịn được bật cười.
Cô tưởng tượng ra dáng vẻ của Lâm Cảnh Chu thời niên thiếu.
Đứng trong bếp.
Nhíu mày cắt rau.
Khung cảnh ấy đáng yêu đến mức không giống anh chút nào.
Hai người bận rộn gần một tiếng đồng hồ.
Cuối cùng làm được ba món một canh.
Cà chua xào trứng.
Bông cải xanh xào.
Sườn kho.
Canh rong biển trứng.
Khi các món ăn được bày lên chiếc bàn gấp.
Lâm Tiểu Hòa có chút ngượng ngùng nhìn đĩa sườn kho.
Màu sắc chưa đủ đẹp.
Nước sốt cũng chưa được sánh.
So với món dì Thẩm làm.
Quả thực cách xa cả vạn dặm.
“Sườn hầm chưa đủ lâu.”
“Có thể hơi cứng một chút.”
Cô thành thật khai báo.
Lâm Cảnh Chu gắp một miếng sườn bỏ vào miệng.
Chậm rãi nhai vài cái.
Biểu cảm không hề thay đổi.
Lâm Tiểu Hòa căng thẳng nhìn anh.
Cho tới khi anh nhả xương ra.
Bình thản nói một câu.
“Cũng được.”
“Chỉ là cũng được thôi sao?”
Lâm Tiểu Hòa lập tức không phục.
“Nếu so với mẹ tôi.”
“Thì đúng là chỉ ở mức cũng được.”
“Vậy nếu so với anh?”
Lâm Cảnh Chu nhìn cô.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Ngon hơn tôi làm.”
Lâm Tiểu Hòa lập tức mãn nguyện.
Tự múc cho mình một bát cơm.
Rồi ngồi xuống ăn cùng anh.
Hai người ngồi đối diện nhau.
Chiếc bàn gấp vốn không lớn.
Bát cơm cùng đĩa thức ăn vừa đặt lên đã chiếm gần hết diện tích.
Thỉnh thoảng.
Khuỷu tay của hai người còn vô tình chạm vào nhau.
Sau bữa cơm.
Lâm Cảnh Chu chủ động đứng dậy rửa bát.
Anh đứng trong căn bếp nhỏ hẹp chỉ đủ cho một người xoay người.
Rửa từng chiếc bát.
Từng chiếc đĩa.
Động tác không nhanh.
Cũng không chậm.
Lâm Tiểu Hòa đứng tựa cửa bếp nhìn anh.
Chaporia
Bình Luận (0)