Ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu vào.
Phác họa đường nét gương mặt nghiêng của anh rõ ràng đến lạ.
Đột nhiên.
Cô cảm thấy.
Khung cảnh trước mắt còn khiến lòng người rung động hơn những căn biệt thự sân vườn được chăm chút tỉ mỉ.
Hơn những bộ vest đắt tiền.
Hơn tất cả những cảnh lãng mạn từng xuất hiện trong phim truyền hình.
“Tổng giám đốc Lâm.”
Cô bỗng lên tiếng.
“Ừm?”
“Chuyện hôm đó ở văn phòng.”
“Lúc anh gọi điện nói với bố anh ấy.”
“Bây giờ anh vẫn còn nghiêm túc sao?”
Lâm Cảnh Chu tắt vòi nước.
Đặt chiếc bát cuối cùng lên giá để ráo.
Sau đó quay người lại.
Tựa lưng vào bàn bếp.
Hai tay chống nhẹ lên mép bàn.
Cúi đầu nhìn cô.
Căn bếp rất nhỏ.
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Gần tới mức Lâm Tiểu Hòa có thể nhìn rõ độ cong nơi hàng mi của anh.
“Lâm Tiểu Hòa.”
Anh chậm rãi gọi tên cô.
“Cả đời này.”
“Chuyện nghiêm túc nhất tôi từng làm.”
“Chính là lúc đứng trước mặt bố tôi.”
“Nói ra câu nói ấy.”
Tim Lâm Tiểu Hòa đập mạnh một cái.
Giống như có thứ gì đó vừa đánh trúng nơi mềm mại nhất trong lòng cô.
Cô cúi đầu nhìn mũi giày của mình.
Im lặng thật lâu.
Sau đó mới ngẩng đầu lên.
Đôi mắt sáng rực.
Giống như chứa cả ánh mặt trời mùa đông bên trong.
“Vậy thứ Bảy tuần sau.”
“Anh vẫn đi mua đồ ăn cùng em chứ?”
Câu hỏi vừa dứt.
Lâm Cảnh Chu đưa tay.
Khẽ búng lên trán cô một cái.
Lực rất nhẹ.
Tựa như chuồn chuồn lướt mặt nước.
“Đi.”
________________________________________
Chương 5
Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày.
Lâm Tiểu Hòa dần quen với cuộc sống hai mặt này.
Ngày thường.
Cô là thực tập sinh nghiêm túc và chuyên nghiệp.
Cuối tuần.
Là người cùng Lâm Cảnh Chu đi siêu thị.
Nấu cơm.
Rúc trong căn phòng thuê nhỏ xem những bộ phim cũ.
Cô chưa từng kể chuyện này với bất kỳ ai.
Ngay cả mẹ mình cũng không nói.
Không phải cố ý giấu giếm.
Mà bởi chính cô cũng chưa xác định được.
Mối quan hệ giữa hai người rốt cuộc nên gọi là gì.
Thứ Ba của tuần thứ tư.
Lâm Tiểu Hòa đang ăn trưa trong nhà ăn công ty.
Tiểu Dương bỗng ghé lại gần.
Hạ thấp giọng.
“Cậu nghe tin chưa?”
“Tin gì?”
Lâm Tiểu Hòa thuận miệng hỏi.
“Hình như Tổng giám đốc Lâm có bạn gái rồi.”
Động tác gắp thức ăn của cô khựng lại một thoáng.
Nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường.
Cô giả vờ thản nhiên hỏi:
“Thật sao?”
“Ai nói thế?”
“Chị Lý bên phòng Hành chính nói.”
“Mấy hôm trước chị ấy nhìn thấy Tổng giám đốc Lâm đi siêu thị với một cô gái.”
“Trông hai người cực kỳ thân thiết.”
Trong mắt Tiểu Dương sáng rực ánh lửa hóng chuyện.
“Cậu nói xem.”
“Cô gái đó là ai nhỉ?”
“Có khi nào là thiên kim tiểu thư của tập đoàn nào đó không?”
Lâm Tiểu Hòa cúi đầu ăn một miếng cơm.
Biểu cảm trên mặt vẫn rất bình tĩnh.
Nhưng vành tai lại lặng lẽ đỏ lên một chút.
Cô mơ hồ “ừm” một tiếng.
Sau đó nhanh chóng chuyển đề tài.
“Tài liệu cho cuộc họp chiều nay cậu chuẩn bị xong chưa?”
Thấy cô không có hứng thú bàn luận.
Tiểu Dương bĩu môi.
Cuối cùng cũng không tiếp tục câu chuyện nữa.
Sau cuộc họp buổi chiều.
Khi trở lại chỗ ngồi.
Lâm Tiểu Hòa phát hiện trên bàn làm việc của mình xuất hiện thêm một ly cà phê.
Trên thành cốc dán một tờ giấy ghi chú nhỏ.
Bên trên chỉ viết duy nhất một chữ.
“Uống.”
Lâm Tiểu Hòa nhận ra nét chữ ấy ngay lập tức.
Nét bút gọn gàng dứt khoát.
Không có bất kỳ chi tiết thừa nào.
Cô ngẩng đầu nhìn quanh.
Mọi người trong phòng đều đang bận rộn với công việc của mình.
Không ai chú ý tới ly cà phê này.
Cô lặng lẽ gỡ tờ giấy ghi chú xuống.
Gấp lại hai lần.
Rồi cẩn thận cất vào ngăn bí mật trong ví tiền.
Sau đó nâng ly cà phê lên.
Chậm rãi nhấp từng ngụm nhỏ.
Cà phê vẫn còn nóng.
Nhiệt độ vừa vặn.
Độ ngọt vừa vặn.
Lượng sữa cũng vừa vặn.
Đúng kiểu cô thích nhất.
Cô không biết từ lúc nào Lâm Cảnh Chu đã nhớ được khẩu vị của mình.
Có lẽ là từ ly cà phê anh tiện đường mua ở cửa siêu thị.
Cũng có thể là từ một lần cô vô tình nói:
“Em thích latte ngọt hơn một chút.”
Điện thoại rung lên.
Cô cúi đầu nhìn.
Là tin nhắn của Lâm Cảnh Chu.
“Cà phê ngon không?”
Lâm Tiểu Hòa gõ chữ.
“Cũng được.”
“Làm sao anh biết chiều nay em cần cà phê?”
Tin nhắn nhanh chóng được gửi tới.
“Trưa nay em ăn gà xào cay.”
“Mỗi lần ăn đồ cay xong.”
“Buổi chiều em đều buồn ngủ.”
“Cần cà phê để tỉnh táo.”
Lâm Tiểu Hòa nhìn chằm chằm dòng chữ ấy vài giây.
Khóe môi thế nào cũng không ép xuống được.
Cô chợt nhớ ra.
Mình đúng là có một thói quen không mấy tốt đẹp.
Hễ ăn đồ cay xong.
Buổi chiều sẽ rất dễ buồn ngủ.
Ngay cả mẹ cô còn không biết chuyện đó.
Vậy mà chỉ trong vài tuần ngắn ngủi.
Lâm Cảnh Chu đã phát hiện.
Còn nhớ rất rõ.
“Tổng giám đốc Lâm.”
“Có phải anh lắp camera giám sát trên người em không?”
Cô gửi đi một tin nhắn.
Tin trả lời tới gần như ngay lập tức.
“Không cần lắp camera.”
“Tất cả thói quen nhỏ của em đều viết hết lên mặt rồi.”
“Làm gì có.”
“Có.”
“Khi căng thẳng em sẽ dùng tay trái sờ đồ vật.”
“Khi vui vẻ mắt sẽ cong thành hình trăng lưỡi liềm.”
“Khi ngại ngùng vành tai sẽ đỏ lên.”
“Khi nói dối sẽ vô thức cắn môi dưới.”
“Ngay lúc này em đang cắn môi.”
Lâm Tiểu Hòa lập tức buông môi ra.
Nhưng đã quá muộn.
Cô nhìn dòng chữ trên màn hình.
Trong lòng vừa ngượng vừa bực.
Người này thật sự quá đáng.
Sao anh có thể nhìn thấu một người đến như vậy?
Thấu đến mức khiến người ta không còn chỗ nào để trốn.
Cô hít sâu một hơi.
Úp điện thoại xuống bàn.
Không trả lời nữa.
Nhưng nhịp tim lại ồn ào hơn cả tiếng gõ bàn phím.
Chiều thứ Tư.
Lâm Tiểu Hòa được quản lý Vương gọi vào văn phòng nói chuyện riêng.
Biểu cảm của quản lý Vương khá nghiêm túc.
Cô còn tưởng mình làm sai chuyện gì.
Trong lòng không khỏi thấp thỏm.
“Tiểu Hòa.”
“Biểu hiện tháng này của em tôi đều nhìn thấy.”
“Thái độ làm việc nghiêm túc.”
“Năng lực chuyên môn cũng không tệ.”
Quản lý Vương dừng lại một chút.
“Nhưng gần đây tôi nghe được vài lời đồn.”
“Nói rằng quan hệ giữa em và tầng ba mươi tám có chút đặc biệt.”
Tim Lâm Tiểu Hòa lập tức thắt lại.
Nhưng cô vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Quản lý Vương.”
“Em không hiểu ý anh lắm.”
“Tôi không định dò hỏi chuyện riêng tư của em.”
“Cũng không muốn gây khó dễ.”
Giọng ông dịu đi đôi chút.
“Tôi chỉ muốn nhắc em một câu.”
“Công ty nhiều người.”
“Nhiều miệng.”
“Có những chuyện bất kể thật hay giả.”
“Một khi truyền ra ngoài đều không tốt cho em.”
“Em còn trẻ.”
“Sự nghiệp mới chỉ bắt đầu.”
“Đừng để những lời đồn không cần thiết ảnh hưởng tới tương lai của mình.”
Lâm Tiểu Hòa im lặng vài giây.
Sau đó gật đầu.
“Cảm ơn quản lý Vương.”
“Em hiểu rồi.”
Khi bước ra khỏi văn phòng.
Tâm trạng của cô vô cùng phức tạp.
Cô biết quản lý Vương có ý tốt.
Những lời ấy tuy không dễ nghe.
Nhưng câu nào cũng là đang nghĩ cho cô.
Cô cũng biết.
Giấy không gói được lửa.
Chuyện cô và Lâm Cảnh Chu mỗi tuần cùng đi siêu thị.
Sớm muộn cũng sẽ bị người khác phát hiện.
Nhưng vấn đề là.
Ngay cả bản thân cô cũng chưa nghĩ rõ.
Mối quan hệ này rốt cuộc là gì.
Thì biết giải thích với người khác thế nào đây?
Buổi tối về nhà.
Sau khi tắm xong.
Lâm Tiểu Hòa nằm trên giường.
Lăn qua lộn lại mãi không ngủ được.
Cuối cùng.
Cô cầm điện thoại lên.
Mở khung trò chuyện với Lâm Cảnh Chu.
Gõ rồi xóa.
Xóa rồi lại gõ.
Rất lâu sau mới gửi đi một câu.
“Tổng giám đốc Lâm.”
“Anh cảm thấy bây giờ chúng ta là quan hệ gì?”
Tin nhắn vừa gửi đi.
Cô lập tức nhìn chằm chằm màn hình.
Bên kia liên tục hiện dòng chữ:
“Đang nhập…”
Nhưng mãi vẫn không có tin nhắn gửi tới.
Cô đợi đến sốt ruột.
Lại ngại thúc giục.
Cuối cùng chỉ có thể đặt điện thoại bên cạnh gối.
Nhắm mắt giả vờ không quan tâm.
Khoảng năm phút sau.
Điện thoại rung lên.
Cô gần như lập tức chộp lấy.
“Em nghĩ là quan hệ gì?”
Lâm Tiểu Hòa cắn môi.
Nhanh chóng trả lời.
“Em đang hỏi anh mà.”
“Tôi đang cân nhắc có nên nói hay không.”
“Cân nhắc xong chưa?”
“Xong rồi.”
“Vậy anh nói đi.”
Khung trò chuyện yên lặng vài giây.
Sau đó.
Một tin nhắn mới bật lên trên màn hình.
“Lâm Tiểu Hòa.”
“Tôi đang theo đuổi em.”
“Ngay từ ngày đầu tiên em bước vào văn phòng của tôi.”
“Tôi đã bắt đầu theo đuổi em rồi.”
“Tôi cứ tưởng mình đã thể hiện đủ rõ ràng.”
“Nhưng hình như em vẫn chưa nhận ra.”
Lâm Tiểu Hòa nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy suốt một phút.
Sau đó.
Cô ôm chặt điện thoại vào ngực.
Cả người chui tọt vào trong chăn.
Phát ra một tiếng hét nghèn nghẹn bị cố sức đè nén.
Bên trong chăn vừa tối.
Vừa ấm.
Tim cô đập nhanh đến mức như sắp nổ tung.
Khóe môi cong lên thành một độ cong khó tin.
Cô chui đầu ra khỏi chăn.
Ngón tay hơi run.
Chậm rãi gõ chữ.
“Anh bắt đầu có suy nghĩ đó từ khi nào?”
“Là lúc nhìn thấy hồ sơ của em trong văn phòng sao?”
Tin nhắn trả lời đến rất nhanh.
“Không phải.”
“Vậy là lúc nào?”
“Còn sớm hơn thế.”
Lâm Tiểu Hòa sững người.
Còn sớm hơn thế?
Ý anh là gì?
Trước khi vào làm ở Tập đoàn Thịnh Hằng.
Cô căn bản không hề quen biết Lâm Cảnh Chu.
Vậy làm sao anh có thể nảy sinh ý nghĩ ấy từ sớm hơn được?
“Ý anh là sao?”
Cô tiếp tục truy hỏi.
Nhưng lần này.
Lâm Cảnh Chu không trả lời nữa.
Mười phút trôi qua.
Hai mươi phút trôi qua.
Nửa tiếng trôi qua.
Khung trò chuyện vẫn im lìm.
Cô gửi thêm một dấu chấm hỏi.
Lại gửi thêm một biểu tượng cảm xúc.
Tất cả đều như đá chìm đáy biển.
“Anh cố ý đúng không?”
Lâm Tiểu Hòa tức giận gõ một dòng chữ.
Nhưng vẫn không có hồi âm.
Đêm đó.
Cô gần như không ngủ được.
Cứ lật qua lật lại.
Không ngừng suy nghĩ về câu nói:
“Còn sớm hơn thế.”
Cô lục lọi ký ức của mình hết lần này tới lần khác.
Cố tìm ra một điểm giao nhau nào đó.
Thời đại học.
Cô từng tham gia vài cuộc thi và hoạt động bên ngoài trường.
Lẽ nào khi đó đã từng gặp anh?
Không thể nào.
Lâm Cảnh Chu lớn hơn cô vài tuổi.
Lúc cô học đại học.
Anh hẳn đã làm việc ở Thịnh Hằng từ lâu rồi.
Cô nghĩ suốt cả đêm.
Cho tới lúc trời sáng.
Mới mơ mơ màng màng ngủ được một lúc.
Khi chuông báo thức vang lên.
Cô cảm thấy đầu óc mình như chứa đầy hồ dán.
Sáng thứ Năm.
Lâm Tiểu Hòa mang theo hai quầng thâm dưới mắt tới công ty.
Cô cố ý tránh thang máy lên tầng ba mươi tám.
Quẹt thẻ đi vào khu làm việc từ lối dành cho nhân viên ở tầng hai mươi.
Chaporia
Bình Luận (0)