Chiếc USB Dối Lừa/Chương 17C. 17
20px

“Nhưng ít nhất nó đã chứng minh được một việc.”

“Giữa Đường Mạn và Cao Minh Thành tồn tại mối quan hệ cá nhân mà công ty chưa từng công khai.”

Cao Minh Thành cười lạnh.

“Luật sư Trần.”

“Nói chuyện phải có chứng cứ.”

Tôi nhìn ông ta.

“Chứng cứ rồi sẽ có.”

“Trước tiên ông giải thích cho tôi nghe xem.”

“Tại sao tài khoản chính thức của công ty các ông hôm nay lại đăng bài bôi nhọ tôi?”

“Và tại sao ngay sau khi Thẩm Nghiễn Chu nộp đơn phong tỏa tài khoản của tôi…”

“Phía công ty lại lập tức khuyên tôi im lặng?”

Cao Minh Thành không trả lời.

Ông ta quay sang luật sư Diêu.

“Bảo bộ phận truyền thông gỡ bài ngay.”

Luật sư Diêu gật đầu rồi bước ra ngoài.

Tôi giơ tay ngăn lại.

“Trước khi gỡ bài.”

“Tôi muốn một bản ghi lịch sử đăng tải từ hệ thống quản trị.”

Cao Minh Thành nhíu mày.

“Cô không có quyền yêu cầu tài liệu nội bộ của công ty.”

Tôi bình thản đáp:

“Vậy thì chờ nền tảng hoặc tòa án yêu cầu.”

“Tôi không vội.”

“Trên mạng họ mắng tôi bao nhiêu câu.”

“Tôi sẽ tính hết vào khoản bồi thường.”

Đúng lúc ấy.

Thẩm Nghiễn Chu lên tiếng.

“Tri Hạ.”

“Bây giờ không phải lúc nói chuyện này.”

Tôi nhìn anh ta.

“Vậy bây giờ nên nói chuyện gì?”

“Nói xem anh có phải cha đứa bé hay không à?”

Sắc mặt Thẩm Nghiễn Chu lập tức tái xanh.

Đường Mạn khóc lắc đầu.

“Không phải.”

Hai chữ ấy được cô ta nói ra quá nhanh.

Nhanh đến mức chút huyết sắc cuối cùng trên mặt Thẩm Nghiễn Chu cũng biến mất.

Hà Vy ngồi bên cạnh khẽ tặc lưỡi.

“Đỉnh thật.”

“Một người lừa tiền vợ.”

“Một người lừa tiền nhân tình.”

“Còn có người đến cả cha đứa bé là ai cũng không chắc.”

Đường Mạn hét lên.

“Cô im miệng!”

Hà Vy lạnh lùng nhìn cô ta.

“Tôi không im đấy.”

“Có bản lĩnh thì kiện tôi đi.”

Đường Mạn lao tới định đánh người.

Tôi lập tức đẩy ghế ra phía sau, chắn trước mặt Hà Vy.

Bàn tay cô ta còn chưa kịp hạ xuống.

Đã bị nhân viên an ninh do luật sư Diêu dẫn vào giữ lại.

Hiện trường hoàn toàn hỗn loạn.

Cao Minh Thành đập mạnh xuống bàn.

“Đủ rồi!”

“Hôm nay dừng ở đây.”

“Cô Trình, mọi người về trước đi.”

Tôi đứng dậy.

“Đương nhiên là phải về.”

“Nhưng trước khi đi, tôi nhắc Cao tổng một câu.”

“Bản gốc hồ sơ bị thất lạc trong phòng lưu trữ.”

“Bài viết sai sự thật từ tài khoản chính thức của công ty.”

“Nhân viên giả mạo chữ ký của tôi.”

“Và cả mối quan hệ giữa ông với Đường Mạn.

“Tôi sẽ điều tra đến cùng.”

________________________________________

Cao Minh Thành nhìn tôi.

Ánh mắt lạnh lẽo.

“Cô Trình.”

“Làm người đừng quá tuyệt tình.”

Tôi mỉm cười.

“Câu đó ông nên để dành nói với Thẩm Nghiễn Chu.”

“Anh ta hiểu hai chữ ‘tuyệt tình’ hơn tôi nhiều.”

Khi tôi vừa đi tới cửa.

Thẩm Nghiễn Chu đột nhiên đuổi theo.

Anh ta hạ thấp giọng.

“Tri Hạ.”

“Chuyện đứa bé thật sự anh không biết.”

“Anh cũng là người bị cô ta lừa.”

Tôi dừng bước.

Quay đầu nhìn anh ta.

“Anh nghĩ bây giờ đóng vai nạn nhân thì tôi sẽ mềm lòng sao?”

“Thẩm Nghiễn Chu.”

“Anh đừng quên.”

“Người mặc quần áo của tôi để ký tên là cô ta.”

“Người đưa cô ta lên máy bay là anh.”

“Người nộp đơn phong tỏa tài khoản của tôi cũng là anh.”

Môi anh ta run lên.

“Anh chỉ sợ em chuyển hết tiền đi.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Anh sợ đúng rồi.”

“Bởi vì từ hôm nay trở đi…”

“Số tiền đó không còn liên quan đến anh dù chỉ một xu.”

Trước khi cửa thang máy khép lại.

Tôi nhìn thấy Đường Mạn ngồi sụp trước cửa phòng họp.

Thẩm Nghiễn Chu đứng cách đó không xa.

Nhưng không hề đưa tay đỡ cô ta.

Điện thoại của Cao Minh Thành thì reo liên tục không ngừng.

Ba người bọn họ…

Cuối cùng cũng từ những con châu chấu buộc chung một sợi dây.

Biến thành những con chó đang cắn xé lẫn nhau.

Tôi vốn nghĩ đêm nay đã đủ hỗn loạn rồi.

Nhưng vừa xuống tới tầng dưới.

Luật sư Trần nhận được một cuộc gọi.

Sắc mặt ông ấy dần trở nên nặng nề.

“Cô Trình.”

“Con dấu cũ của bố mẹ cô…”

“Vừa xuất hiện trong một hồ sơ đặt lịch tại văn phòng công chứng.”

“Lý do công chứng là…”

Tuyên bố từ bỏ quyền lợi đối với tài sản riêng trước hôn nhân.

14

Tôi đứng dưới tòa nhà của Hằng Duệ Consulting.

Cơn gió đêm thổi qua khiến mặt tôi lạnh buốt.

Tuyên bố từ bỏ quyền lợi đối với tài sản riêng trước hôn nhân.

Mấy chữ đó…

Còn độc ác hơn cả tờ giấy xác nhận khoản nợ tám triệu tệ.

Nếu bản tuyên bố kia được hoàn thiện thành hồ sơ hợp lệ.

Căn nhà đứng tên tôi rất có thể sẽ bị họ biến thành tài sản do hai vợ chồng cùng định đoạt.

Kết hợp với video giả.

Cùng chữ ký giả.

Thẩm Nghiễn Chu đâu chỉ muốn cắt của tôi một miếng thịt.

Anh ta muốn nghiền nát cả bộ xương của tôi.

Hà Vy tức đến mức giọng nói cũng thay đổi.

“Anh ta lấy trộm con dấu chỉ vì chuyện này sao?”

Tôi không trả lời ngay.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...