Chiếc USB Dối Lừa/Chương 18C. 18
20px

Mà gửi cho luật sư Trần một tin nhắn.

“Ngăn việc công chứng lại.”

“Đồng thời báo án, bổ sung nội dung con dấu có nguy cơ bị sử dụng trái phép.”

Rất nhanh sau đó, luật sư Trần trả lời.

“Tôi đã liên hệ với người phụ trách bên văn phòng công chứng.”

“Nhưng họ nói người đặt lịch vừa đến cách đây mười phút.”

“Người nộp hồ sơ là Mã Ngọc Cầm.”

Tôi ngẩng đầu nhìn dòng xe cộ ngoài đường.

Mã Ngọc Cầm.

Bà ta thật sự không bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào để cắn tôi thay con trai mình.

Tôi lập tức gọi xe đến văn phòng công chứng.

Hà Vy đi cùng tôi.

Trên đường đi.

Luật sư Trần gửi địa chỉ và thông tin đặt lịch qua.

Người đứng tên hồ sơ đặt lịch là tôi.

Nhưng số điện thoại liên hệ lại là số dự phòng của Thẩm Duyệt.

Người được ủy quyền là Mã Ngọc Cầm.

Danh sách tài liệu bao gồm:

Bản sao căn cước công dân.

Bản sao giấy đăng ký kết hôn.

Bản sao giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.

Con dấu cũ.

Giấy ủy quyền.

Từng món một…

Đều là những thứ họ vừa lục lọi lấy từ nhà tôi.

Nhìn danh sách đó.

Lòng tôi càng lạnh.

Đầu óc lại càng tỉnh táo.

Bọn họ không hề nhất thời nổi hứng.

Mọi bước đi đều đã được sắp xếp từ trước.

Chỉ chờ Thẩm Nghiễn Chu đưa Đường Mạn lên máy bay.

Chỉ chờ tôi bị bỏ lại trong nước.

Bị dư luận chèn ép.

Bị phong tỏa tài khoản.

Bị những khoản nợ giả và giấy tờ giả từng chút một kéo xuống vực sâu.

Đến lúc ấy.

Ai cũng sẽ khuyên tôi nhịn.

Sẽ nói đàn ông chỉ phạm một sai lầm nhỏ.

Sẽ nói dù sao cũng từng là vợ chồng, đừng làm quá khó coi.

Sẽ nói anh ta ở nước ngoài không dễ dàng gì.

Nhưng tôi sẽ không cho bọn họ cơ hội đó.

Khi xe đến văn phòng công chứng.

Đã gần đến giờ tan làm.

Trong đại sảnh không còn nhiều người.

Vừa bước vào.

Tôi đã nhìn thấy Mã Ngọc Cầm đang ngồi trước quầy tiếp nhận hồ sơ.

Thẩm Duyệt đứng cạnh bà ta.

Trong tay ôm một túi tài liệu.

Nhân viên công chứng đang kiểm tra từng giấy tờ.

Mã Ngọc Cầm diễn rất đạt.

Ngay cả giọng nói cũng mang theo tiếng nức nở.

“Con dâu tôi sức khỏe không tốt.”

“Dạo này áp lực tinh thần rất lớn.”

“Nó sợ sau này không còn khả năng tự xử lý tài sản.”

“Nên nhờ tôi làm giúp một bản tuyên bố trước.”

“Chúng tôi đều là người một nhà.”

Nhân viên công chứng nhíu mày.

“Người có tên trong hồ sơ không trực tiếp có mặt.”

“Những giấy tờ này vẫn cần được xác minh thêm.”

Mã Ngọc Cầm lập tức đẩy con dấu tới.

“Nó còn đưa cả con dấu cho tôi rồi.

“Video ủy quyền cũng đã quay.”

“Các cô mau làm giúp đi.”

Tôi đứng phía sau bà ta.

Chậm rãi lên tiếng.

“Tôi đưa cho bà khi nào?”

Cả người Mã Ngọc Cầm cứng đờ.

Chiếc túi tài liệu trong tay Thẩm Duyệt suýt nữa rơi xuống đất.

Nhân viên công chứng ngẩng đầu nhìn tôi.

“Xin hỏi cô là…”

Tôi đưa căn cước của mình ra.

“Trình Tri Hạ.”

“Người đứng tên trong hồ sơ đặt lịch này.”

“Tôi chính thức khẳng định.”

“Tôi chưa từng ủy quyền cho họ xử lý bất kỳ tuyên bố tài sản nào.”

“Toàn bộ giấy tờ họ đang cầm trên tay đều bị lấy trái phép từ nhà tôi.”

Mã Ngọc Cầm đột ngột đứng bật dậy.

“Cô nói bậy!”

“Cô đã gả vào nhà họ Thẩm.”

“Đồ để trong nhà thì sao gọi là lấy được?”

Tôi nhìn thẳng vào bà ta.

“Vậy bà đưa căn cước của bà cho tôi dùng thử xem?”

Mã Ngọc Cầm lập tức nghẹn họng.

Thẩm Duyệt cuống quýt giải thích.

“Chị dâu.”

“Bọn em chỉ sợ chị quá kích động thôi.”

“Chị đã chuyển hết tiền đi.”

“Bây giờ còn muốn ly hôn.”

“Vậy anh em phải làm sao đây?”

________________________________________

Tôi mở điện thoại, bật chế độ quay video.

“Cho nên các người mới mạo danh tôi.”

“Tự ý từ bỏ quyền lợi tài sản thay tôi?”

Sắc mặt nhân viên công chứng lập tức trở nên nghiêm túc.

“Xin hai người đặt toàn bộ hồ sơ xuống.”

Mã Ngọc Cầm lập tức ôm chặt túi tài liệu vào lòng.

“Không được!”

“Đây là chuyện của gia đình tôi.”

“Các người đừng xen vào.”

Nhân viên công chứng lập tức nhấn máy nội bộ gọi bảo vệ.

Tôi bước đến trước mặt Thẩm Duyệt.

“Đưa túi hồ sơ cho tôi.”

Đôi mắt cô ta đỏ hoe.

“Chị dâu… chị đừng ép em.”

“Khoản vay mua xe của em phải làm sao đây?”

Tôi nhìn cô ta.

“Lúc anh trai cô vẽ bánh cho cô.”

“Có nói với cô rằng…”

“Cái bánh đó được nướng bằng chính căn nhà của tôi không?”

Thẩm Duyệt khóc dữ dội hơn.

“Em không biết sẽ thành ra thế này.”

Tôi bình thản đáp:

“Cô biết.”

“Chỉ là cô không quan tâm thôi.”

Sắc mặt Thẩm Duyệt lập tức trắng bệch.

Sau khi bảo vệ tới nơi.

Nhân viên công chứng yêu cầu hai người giao lại toàn bộ hồ sơ.

Mã Ngọc Cầm còn định làm loạn.

Nhưng đây không phải nhà bà ta.

Cũng không phải trước cửa ngân hàng.

Bà ta vừa mới lớn tiếng.

Người phụ trách đã bước ra.

“Nếu tiếp tục ảnh hưởng đến công việc tại đây.”

“Chúng tôi sẽ lập tức báo cảnh sát.”

Lúc này Mã Ngọc Cầm mới miễn cưỡng ném túi hồ sơ xuống bàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...