Chiếc USB Dối Lừa/Chương 20C. 20
20px

“Đang tra.”

“Còn một việc nữa.”

“Thẩm Nghiễn Chu vừa bổ sung hồ sơ lên tòa án.”

“Trong đó có bản giải trình về tình trạng tinh thần của cô.”

“Đồng thời yêu cầu tạm thời hạn chế quyền tự mình xử lý các khoản tài sản lớn.”

Hà Vy nghe xong tức đến bốc hỏa.

“Dựa vào cái gì chứ?”

Giọng luật sư Trần vẫn rất bình tĩnh.

“Dựa vào cả một bộ hồ sơ giả được chuẩn bị sẵn.”

“Cho nên chúng ta phải đánh sập tận gốc nguồn chứng cứ đó.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trên lớp kính của văn phòng công chứng phản chiếu gương mặt mình.

Không có nước mắt.

Cũng không có suy sụp.

Chỉ có sự tỉnh táo lạnh lẽo.

Thẩm Nghiễn Chu muốn tôi phát điên.

Nhưng tôi càng phải tỉnh táo hơn bất kỳ ai.

Tôi nói với luật sư Trần:

“Điều tra trung tâm điều trị đó.”

“Kiểm tra mã số báo cáo.”

“Truy xuất camera ngày lập hồ sơ.”

“Và tôi muốn làm một bản giám định tâm thần chính thức.”

Hà Vy lập tức siết chặt tay tôi.

“Tri Hạ.”

“Cậu không cần phải chứng minh mình bình thường vì bọn họ.”

Tôi nhẹ nhàng nắm lại tay cô ấy.

“Không phải chứng minh cho bọn họ xem.”

“Mà là bịt miệng tòa án và dư luận.”

“Họ đang cầm dao chỉ vào tôi.”

“Tôi không thể chỉ đứng đó nói rằng mình chưa chảy máu.”

Luật sư Trần đáp:

“Tôi sẽ sắp xếp.”

“Sáng mai, đợt sớm nhất.”

Rời khỏi văn phòng công chứng.

Tôi không trở về nhà.

Mà cùng Hà Vy đến nhà cô ấy.

Căn nhà kia không còn được xem là an toàn nữa.

Khóa cửa cần thay.

Camera cần lắp mới.

Két sắt cũng phải thiết lập lại.

Quan trọng hơn…

Tôi không muốn tiếp tục ngủ trên chiếc giường mà Thẩm Nghiễn Chu từng nằm.

Đêm hôm đó.

Những lời chửi rủa trên mạng vẫn tiếp tục lan rộng.

Dù Hằng Duệ Consulting đã ẩn bài viết.

Nhưng ảnh chụp màn hình đã bị phát tán khắp nơi.

Có người đào lại ảnh công việc của tôi.

Có người bịa đặt rằng tôi kiểm soát mọi mối quan hệ xã giao của chồng.

Thậm chí còn có người nói tôi sống sung sướng được là nhờ Thẩm Nghiễn Chu.

Hà Vy đọc đến đâu mắng đến đó.

Còn tôi…

Lại âm thầm chụp màn hình từng bài một.

Cô ấy nhìn mà đau lòng.

“Đừng xem nữa.”

Tôi lắc đầu.

“Phải xem.”

“Những viên đá họ ném về phía tôi hôm nay…”

“Sau này đều có thể trở thành bậc thang để tôi bước lên.”

Một giờ sáng.

Luật sư Trần gửi tới một bản điều tra sơ bộ.

Hai tuần trước.

Trung tâm điều trị tâm lý kia thật sự đã tạo một báo cáo đánh giá mang tên tôi.

Số điện thoại đăng ký là của Mã Ngọc Cầm.

Người đi cùng là Đường Mạn.

Ở mục xác nhận chữ ký…

Vẫn là chữ ký giả mạo mang tên Trình Tri Hạ.

Nhìn những dòng chữ đó.

Tôi đột nhiên nhớ đến nốt ruồi đỏ trên cổ tay Đường Mạn trong đoạn video.

Cô ta mặc quần áo của tôi.

Bắt chước chữ ký của tôi.

Ngồi trong thư phòng nhà tôi để quay video giả.

Rồi lại cùng Mã Ngọc Cầm đi làm hồ sơ đánh giá tâm lý giả.

Thẩm Nghiễn Chu phụ trách phong tỏa tiền.

Cao Minh Thành phụ trách dập dư luận.

Đường Mạn phụ trách làm giấy tờ giả.

Mã Ngọc Cầm phụ trách đóng vai mẹ chồng khóc lóc gây áp lực.

Thẩm Duyệt phụ trách lấy trộm hồ sơ từ nhà tôi.

Mỗi người một nhiệm vụ.

Rõ ràng như một tấm lưới đã được dệt sẵn.

Nhưng…

Thứ đáng sợ nhất với một tấm lưới.

Chính là để lộ đầu mối.

Sáng hôm sau.

Tôi đến bệnh viện chính quy để làm giám định.

Bác sĩ hỏi rất chi tiết.

Tôi thành thật kể lại toàn bộ những gì mình đã trải qua gần đây.

Hai tiếng sau.

Kết luận sơ bộ được đưa ra.

Tâm lý ổn định.

Tư duy logic rõ ràng.

Đầy đủ năng lực hành vi dân sự.

Bác sĩ khép tập hồ sơ lại.

“Cô Trình.”

“Xét trên góc độ chuyên môn.”

“Hiện tại cô rất mệt.”

“Nhưng cô hoàn toàn không rối loạn.”

Tôi khẽ mỉm cười.

“Cảm ơn bác sĩ.”

Tôi thật sự cần nghe câu nói đó.

Khi bước ra khỏi bệnh viện.

Luật sư Trần đã chờ sẵn ở cửa.

Ông mang đến một tin tức mới.

“Đã liên lạc được với vị bác sĩ ký tên trên bản báo cáo kia.”

“Ông ấy nói báo cáo đó không phải do mình lập.”

“Hai tuần trước tài khoản hệ thống của ông ấy từng bị người khác đăng nhập.”

Tôi hỏi:

“Ai đăng nhập?”

Luật sư Trần đưa cho tôi một bản ghi nhận đăng nhập.

Địa chỉ truy cập hiển thị rõ ràng.

Mạng nội bộ của Hằng Duệ Consulting.

Thời gian đăng nhập:

22 giờ 13 phút tối.

Đêm hôm đó.

Thẩm Nghiễn Chu nói rằng công ty tăng ca.

Cũng trong tối hôm ấy.

Đường Mạn đăng một bài lên vòng bạn bè.

Trong ảnh là một ly cà phê.

Trên tấm kính phía sau.

Phản chiếu rõ biển tên văn phòng của Cao Minh Thành.

Tôi đặt bức ảnh và bản ghi đăng nhập cạnh nhau.

Hà Vy cười lạnh.

“Lần này bọn họ chạy không thoát nữa rồi.”

Tôi đang định trả lời.

Điện thoại đột nhiên nhận được một email mới.

Người gửi là một địa chỉ ẩn danh.

Tiêu đề chỉ có bốn chữ.

Đừng điều tra nữa.

Tôi mở email ra.

Bên trong là một tấm ảnh.

Ảnh chụp phần mộ của bố mẹ tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...