Chiếc USB Dối Lừa/Chương 21C. 21
20px

Trước bia mộ có đặt một bó hoa trắng.

Phía dưới là một dòng chữ.

“Trình Tri Hạ.”

“Tiền mất rồi vẫn có thể kiếm lại.”

“Nhưng có những thứ…”

“Một khi đã vỡ nát thì sẽ không bao giờ ghép lại được nữa.”

________________________________________

16

Tôi nhìn bức ảnh chụp phần mộ bố mẹ.

Trong lồng ngực như có một tảng băng lạnh ngắt đè xuống.

Sắc mặt Hà Vy trắng bệch.

Giọng nói cũng bất giác hạ thấp.

“Tri Hạ…”

“Chuyện này không còn là cướp tiền nữa.”

“Mà là uy hiếp.”

Tôi lưu toàn bộ email.

Sau đó chuyển toàn bộ thông tin tiêu đề thư cho luật sư Trần.

“Báo cảnh sát.”

“Đồng thời liên hệ với nghĩa trang.”

“Tôi muốn xem toàn bộ hồ sơ ra vào ngày hôm nay.”

Hà Vy lập tức nắm lấy tay tôi.

“Cậu đừng đi một mình.”

Tôi nhìn cô ấy.

“Mình sẽ không đi một mình.”

“Mình sẽ đi cùng cảnh sát.”

Nửa tiếng sau.

Chúng tôi có mặt tại văn phòng quản lý nghĩa trang.

Sau khi nghe xong sự việc.

Sắc mặt nhân viên quản lý cũng thay đổi.

“Cô Trình.”

“Sáng nay đúng là có người đã tới trước phần mộ của bố mẹ cô.”

“Người đó đăng ký với danh nghĩa thân nhân đến viếng.”

Tôi hỏi:

“Tên là gì?”

Nhân viên mở sổ đăng ký.

Ngón tay dừng lại trên một dòng.

Tên ghi trên đó là:

Trình Tri Hạ.

Số điện thoại là một số lạ.

Nhưng bốn số cuối của số căn cước…

Lại trùng khớp với căn cước của tôi.

Hà Vy hít mạnh một hơi.

“Bọn họ đến chuyện này cũng dám giả mạo sao?”

Tôi không nói gì.

Chỉ nhìn về phía nhân viên.

“Camera giám sát.”

Người quản lý lập tức mở đoạn ghi hình.

Trong màn hình.

Một người phụ nữ đeo khẩu trang bước xuống từ chiếc xe màu đen.

Cô ta mặc áo khoác sẫm màu.

Trong tay cầm một bó hoa trắng.

Dáng người rất quen thuộc.

Cô ta đứng trước bia mộ chưa đầy ba phút.

Đặt hoa xuống.

Chụp ảnh.

Rồi rời đi.

Hà Vy nhìn chằm chằm vào màn hình.

“Là Thẩm Duyệt.”

Tôi cũng nhận ra.

Chiếc túi xách màu kem trên tay cô ta…

Chính là chiếc túi tôi đã cùng cô ta đi mua ở trung tâm thương mại vào tháng trước.

Khi ấy cô ta chê quá đắt.

Thẩm Nghiễn Chu nhìn tôi một cái.

Và cuối cùng…

Tôi là người trả tiền.

Bây giờ.

Cô ta cầm chiếc túi tôi mua.

Đến trước mộ bố mẹ tôi để uy hiếp tôi.

Lòng người độc ác đến mức này.

Ngay cả sự châm biếm cũng trở nên thừa thãi.

Cảnh sát sao chép toàn bộ đoạn ghi hình.

Trước khi chúng tôi rời đi.

Nhân viên quản lý lại nói thêm một câu.

“Cô Trình.”

“Còn một chuyện nữa.”

“Hôm nay người phụ nữ đó có hỏi về thủ tục cải táng.”

Tôi ngẩng đầu lên.

“Cải táng?”

“Cô ta nói gia đình muốn quy hoạch lại phần mộ tổ tiên.”

“Hỏi rằng nếu bản thân chủ mộ bận công việc thì người thân có thể làm thay hay không.”

Hà Vy tức đến bật dậy.

“Bọn họ điên rồi sao?”

Nhưng tôi lại bất ngờ bình tĩnh xuống.

Bọn họ không điên.

Mà là quá rõ tôi quan tâm điều gì nhất.

Không lấy được tiền.

Bọn họ muốn đóng băng tài khoản của tôi.

Không động được vào nhà.

Bọn họ làm giả giấy từ bỏ tài sản.

Giấy tờ giả bị bóc trần.

Bọn họ liền đưa tay tới phần mộ bố mẹ tôi.

Nhà họ Thẩm…

Từ trước tới nay chưa từng có giới hạn.

Tôi hỏi nhân viên:

“Các anh xử lý thủ tục cho cô ta rồi sao?”

“Đương nhiên là không.”

“Thủ tục cải táng bắt buộc phải có mặt chính chủ.”

“Quy trình rất nghiêm ngặt.”

Tôi gật đầu.

“Làm ơn giúp tôi một bản xác nhận.”

“Ghi rõ có người giả mạo thân phận của tôi để hỏi về thủ tục cải táng.”

Nhân viên rất phối hợp.

Khi chúng tôi rời khỏi nghĩa trang.

Bầu trời đã âm u.

Chiếc xe màu đen kia vẫn còn đỗ bên ngoài.

Kính xe dán phim tối màu.

Không nhìn rõ bên trong.

Cảnh sát tiến tới gõ cửa kính.

Cửa xe mở ra.

Người lái là một người đàn ông xa lạ.

Anh ta lắp bắp giải thích rằng chỉ nhận đơn chạy thuê.

Nhưng trong lịch sử hành trình.

Ở mục ghi chú hành khách lại hiện rõ một cái tên.

Thẩm Duyệt.

Tôi lập tức chụp lại.

Chưa đi được mấy bước.

Điện thoại của Thẩm Nghiễn Chu đã gọi tới.

Lần này.

Anh ta dùng chính số điện thoại của mình.

Tôi bắt máy.

Giọng anh ta trầm thấp.

“Tri Hạ.”

“Em tới nghĩa trang rồi?”

Tôi nhìn về phía những bia mộ phía xa.

“Tin tức của anh nhanh thật đấy.”

Anh ta im lặng nửa giây.

“Anh chỉ muốn nhắc em.”

“Đừng làm mọi chuyện lớn thêm nữa.”

Tôi khẽ cười.

“Thẩm Nghiễn Chu.”

“Em còn chưa nói với anh trong email đe dọa có gì đâu.”

Đầu dây bên kia lập tức yên lặng.

Gió thổi qua cổng nghĩa trang.

Lá cây xào xạc rung lên.

Hơi thở của anh ta trở nên nặng nề.

Tôi tiếp tục:

“Anh biết em tới nghĩa trang bằng cách nào?”

Anh ta lập tức chữa cháy.

“Là mẹ anh vừa nói.”

“Bà ấy bảo Thẩm Duyệt tới thắp hương cho bố mẹ em.”

“Bọn họ cũng chỉ có ý tốt thôi.”

Tôi khép mắt lại.

“Ý tốt đến mức giả danh em để hỏi thủ tục cải táng?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...