Bất Hoà/Chương 4C. 4
20px

Súp lơ xanh xào tỏi.

Còn có món canh sườn hầm ngô mà tôi thích nhất.

Giống như mọi khi.

Anh tỉ mỉ bóc vỏ tôm.

Đặt vào bát tôi.

“Ăn nhiều một chút.”

“Em nhìn xem, mới hai ngày không gặp mà hình như lại gầy đi rồi.”

Giọng nói đầy quan tâm.

Ánh mắt cũng dịu dàng như mọi khi.

Nếu là trước đây.

Tôi sẽ cảm thấy đó là sự săn sóc tốt đẹp nhất trên đời.

Nhưng bây giờ.

Sự dịu dàng ấy giống như một lớp lụa hoa lệ.

Còn bên dưới đang che giấu điều gì.

Tôi không dám nghĩ tới.

Tôi miễn cưỡng ăn hai con tôm.

Uống nửa bát canh.

Rồi đặt đũa xuống.

“Sao vậy?”

“Không hợp khẩu vị à?”

Cố Trạch hỏi.

“Không phải.”

“Ngon lắm.”

“Chỉ là… em không có khẩu vị lắm.”

“Có lẽ dạo này hơi mệt.”

Tôi cúi mắt xuống.

Không dám nhìn vào mắt anh.

“Công việc bận đến đâu cũng phải chú ý sức khỏe.”

Cố Trạch khẽ thở dài.

Đưa tay về phía tôi.

Dường như muốn xoa đầu tôi.

Tôi gần như phản xạ có điều kiện.

Khẽ nghiêng đầu sang một bên.

Tay anh rơi vào khoảng không.

Dừng lại giữa không trung.

Không khí lập tức yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng kim đồng hồ trên tường tích tắc tích tắc.

Rõ ràng đến lạ thường.

Cố Trạch chậm rãi rút tay về.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ hai cái lên mặt bàn.

Đó là thói quen của anh mỗi khi suy nghĩ.

“Hiểu Sơ.”

Anh lên tiếng.

Giọng nói rất bình tĩnh.

Nhưng lại mang theo sự dò xét khiến tôi bất an.

“Có phải… em đang giấu anh chuyện gì không?”

Tim tôi đánh thót một cái.

Cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.

“Em có chuyện gì phải giấu anh chứ?”

“Chỉ là vài chuyện phiền lòng trong công việc thôi.”

“Nói ra anh cũng không hiểu.”

“Vậy sao?”

Cố Trạch nhìn tôi.

Ánh mắt sâu không thấy đáy.

“Nhưng anh cảm thấy hai ngày nay em không bình thường.”

“Trước đây dù có mệt thế nào, về nhà em cũng sẽ nói chuyện với anh vài câu.”

“Bây giờ…”

“Em hình như đang tránh mặt anh.”

Ánh mắt anh quá sắc bén.

Tôi gần như không chống đỡ nổi.

Đúng lúc đó.

Điện thoại tôi đổ chuông.

Là Tô Tình.

Giống như người sắp chết đuối vớ được khúc gỗ cứu mạng.

Tôi lập tức cầm điện thoại lên.

“Alo, Tình Tình?”

“À… số liệu đó à?”

“Mình gửi qua email cho cậu ngay.”

“Đợi mình một chút.”

Tôi cầm điện thoại.

Gần như bỏ chạy khỏi bàn ăn.

Bước nhanh về phía phòng làm việc.

“Để mình mở máy tính.”

“Xong ngay thôi.”

Đóng cửa phòng làm việc lại.

Tôi dựa lưng vào cánh cửa.

Tim đập điên cuồng.

Ở đầu dây bên kia.

Tô Tình hạ thấp giọng.

Nói rất nhanh.

“Hiểu Sơ, mình hỏi được chút thông tin rồi.”

“Nhưng không tiện nói qua điện thoại.”

“Bên cậu thế nào?”

“Có ra ngoài được không?”

“Cố Trạch đang ở nhà.”

Tôi cũng hạ thấp giọng.

“Vừa rồi… có thể mình đã khiến anh ấy nghi ngờ rồi.”

“Cậu tra được gì?”

“Chị họ mình nhờ người hỏi giúp.”

“Tháng ba năm ngoái, ở Bệnh viện Phụ sản và Chăm sóc Sức khỏe Bà mẹ Trẻ em, đúng là có một bệnh nhân tên Trương Lan.”

“Người nhà ký tên là ‘Lâm Hiểu Sơ’.”

“Loại phẫu thuật là…”

Tô Tình ngập ngừng.

Giọng nói càng nhỏ hơn.

“Phẫu thuật đình chỉ thai nghén.”

“Chính là phá thai nhân tạo.”

“Ngoài ra, trong hồ sơ bệnh án còn có ghi chú đặc biệt.”

“Bệnh nhân có tiền sử mắc một dạng rối loạn đông máu di truyền.”

“Nguy cơ phẫu thuật cao hơn người bình thường rất nhiều.”

“Đây có thể là một trong những lý do khiến cô y tá bảo cậu phải cẩn thận.”

“Nếu người mẹ có vấn đề tương tự.”

“Có khả năng sẽ ảnh hưởng đến thai kỳ.”

Phá thai nhân tạo…

Trong khoảnh khắc ấy.

Máu trong cơ thể tôi như đông cứng lại.

Cố Trạch.

Lấy tên tôi.

Ký vào giấy đồng ý phẫu thuật phá thai cho một người phụ nữ khác?

Đứa bé đó…

Là con của ai?

Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Tay chân tôi lạnh buốt.

“Còn nữa.”

Tô Tình tiếp tục.

“Mình lần theo cái tên Trương Lan, dùng một số kênh khác để tra thử.”

“Địa chỉ đăng ký khi cô ta phẫu thuật năm ngoái là khu dân cư Cẩm Tú Hoa Viên ở phía tây thành phố.”

“Hơn nữa, hình như cô ta không có công việc ổn định.”

“Nhưng lịch sử chi tiêu cho thấy cô ta thường xuyên ra vào một phòng khám tư nhân cao cấp ở trung tâm thành phố.”

“Phòng khám đó chuyên về thẩm mỹ và quản lý sức khỏe.”

“Chi phí rất đắt.”

“Trong sao kê ngân hàng của cô ta, cứ đến ngày mùng năm hàng tháng lại có một khoản tiền hai vạn tệ được chuyển vào tài khoản.”

“Tên người chuyển khoản bị ẩn.”

“Nhưng phần ghi chú chuyển khoản là…”

“Tiền sinh hoạt.”

Cẩm Tú Hoa Viên?

Đó là một khu dân cư cao cấp nổi tiếng trong thành phố này.

Hai vạn tệ tiền sinh hoạt mỗi tháng?

Không có việc làm?

Thẻ lương của Cố Trạch vẫn nằm trong tay tôi.

Mỗi tháng sau khi trả tiền nhà, tiền xe.

Số tiền còn lại đều do hai vợ chồng cùng quản lý.

Tuy cuộc sống không đến mức túng thiếu.

Nhưng tuyệt đối không thể gánh nổi kiểu chi tiêu như vậy.

Lẽ nào anh còn có nguồn thu nhập khác?

Hay là…

Khoản tiền đó vốn không phải do anh đưa?

Nhưng nếu không phải anh.

Thì ai sẽ chu cấp cho một người phụ nữ có quan hệ sâu sắc với anh đến mức ấy?

Một người phụ nữ mà anh không tiếc dùng tên tôi để ký giấy phẫu thuật.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...