Bất Hoà/Chương 5C. 5
20px

“Mình vẫn đang nghe đây…”

Giọng tôi khô khốc.

“Hiểu Sơ?”

Tiếng Tô Tình kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn.

“Mình đây.”

“Hiện giờ tình hình hơi phức tạp.”

“Trương Lan này chắc chắn có quan hệ không đơn giản với Cố Trạch.”

“Nhưng cụ thể là quan hệ gì.”

“Đứa bé bị phá có phải con của Cố Trạch hay không.”

“Vì sao lại dùng tên cậu ký giấy.”

“Tất cả vẫn còn là bí ẩn.”

Giọng Tô Tình vô cùng nghiêm túc.

“Mình thấy cậu phải tìm cách moi thêm thông tin từ Cố Trạch.”

“Hoặc là chúng ta phải tìm cách tiếp cận Trương Lan.”

“Nhưng cậu nhất định phải giữ bình tĩnh.”

“Tuyệt đối đừng đánh rắn động cỏ.”

“Đặc biệt là bây giờ cậu đang mang thai.”

“An toàn là quan trọng nhất.”

“Mình biết.”

Tôi siết chặt điện thoại.

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Cơn đau giúp tôi giữ tỉnh táo.

“Tình Tình, giúp mình một việc.”

“Tra cho mình địa chỉ cụ thể của Trương Lan ở Cẩm Tú Hoa Viên.”

“Cả số tòa nhà và căn hộ.”

“Còn nữa.”

“Tra luôn thông tin chi tiết của phòng khám tư nhân kia.”

“Được.”

“Chờ tin mình.”

“Nhớ cẩn thận.”

Sau khi cúp máy.

Tôi đứng ngây người trong phòng làm việc rất lâu.

Đình chỉ thai nghén.

Rối loạn đông máu di truyền.

Khu dân cư cao cấp.

Hai vạn tệ tiền sinh hoạt mỗi tháng.

Những mảnh ghép rời rạc ấy.

Đang từng chút một ghép nên một Cố Trạch xa lạ.

Và một Trương Lan luôn ẩn mình trong bóng tối.

Một người dường như được Cố Trạch dốc sức bảo vệ và chu cấp.

“Lan Lan, anh xin lỗi em.”

“Là anh không bảo vệ được em.”

Câu nói trong cuốn sổ tay lại hiện lên trong đầu tôi.

Bảo vệ?

Anh đang bảo vệ cô em gái này sao?

Dùng tên tôi.

Gánh trách nhiệm cho một ca phẫu thuật đầy rủi ro?

Vậy còn tôi thì sao?

Ai bảo vệ tôi?

Ai bảo vệ đứa bé trong bụng tôi?

Đứa bé có thể đang phải đối mặt với nguy cơ di truyền nào đó.

Đứa bé mà cô y tá đã nhiều lần nhấn mạnh phải “đặc biệt cẩn thận”.

Phẫn nộ.

Tủi thân.

Sợ hãi.

Đau đớn vì bị phản bội.

Mọi cảm xúc đan xen vào nhau.

Gần như muốn xé nát tôi.

Nhưng tôi không thể gục ngã.

Tôi chỉnh lại biểu cảm.

Rồi mở cửa phòng làm việc.

Cố Trạch vẫn ngồi trước bàn ăn.

Bát đũa đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Anh đang cầm điện thoại.

Dường như đang xem thứ gì đó.

Hàng mày hơi nhíu lại.

Nghe thấy tiếng động.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt ấy.

Bình lặng.

Nhưng dưới mặt nước dường như cất giấu một vực sâu không thấy đáy.

“Xong việc rồi à?”

Anh hỏi.

“Ừm.”

Tôi đi tới phòng khách.

Ngồi xuống chiếc ghế sofa xa anh nhất.

Cầm một cuốn tạp chí lên.

Lật đại vài trang.

“Hiểu Sơ.”

Cố Trạch đặt điện thoại xuống.

Đứng dậy.

Đi về phía tôi.

“Chúng ta nói chuyện một chút.”

Anh ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện.

Hơi nghiêng người về phía trước.

Hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối.

Một tư thế nhìn như thả lỏng.

Nhưng lại mang theo cảm giác khống chế rất mạnh.

“Anh cảm thấy giữa chúng ta có lẽ đang tồn tại một vài hiểu lầm.”

Anh nhìn tôi.

Giọng nói chân thành.

“Có phải em đã nghe được điều gì đó.”

“Hoặc nhìn thấy điều gì đó không?”

Tim tôi thắt lại.

Anh đang thăm dò tôi sao?

“Em có thể nghe được gì?”

“Hay nhìn thấy gì chứ?”

Tôi hỏi ngược lại.

Cố gắng giữ giọng bình ổn.

“Cố Trạch.”

“Là anh nghĩ nhiều rồi.”

“Chỉ là dạo này em quá mệt thôi.”

“Không chỉ là mệt.”

Cố Trạch lắc đầu.

Ánh mắt khóa chặt lấy tôi.

“Trước đây khi mệt, em sẽ dựa vào anh than phiền.”

“Sẽ bảo anh bóp vai cho em.”

“Còn bây giờ.”

“Đến cả chạm vào em cũng không cho.”

Anh ngừng lại một chút.

Giọng nói trầm xuống.

“Hiểu Sơ.”

“Chúng ta là vợ chồng.”

“Có chuyện gì không thể nói với anh sao?”

“Hay là…”

“Mẹ lại gây áp lực cho em?”

“Hoặc có ai đó nói linh tinh trước mặt em?”

Anh lại dẫn câu chuyện về phía mẹ chồng.

Đó là cách làm quen thuộc của anh.

Mỗi khi giữa chúng tôi xảy ra chuyện không vui.

Anh luôn quy về mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu.

Hoặc sự xúi giục của người ngoài.

Nếu là trước đây.

Có lẽ tôi sẽ thuận theo lời anh than phiền vài câu.

Sau đó lại được anh dỗ dành cho nguôi ngoai.

Nhưng bây giờ.

Tôi chỉ cảm thấy lạnh lòng.

“Không có.”

Tôi đặt cuốn tạp chí xuống.

Ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.

“Cố Trạch.”

“Chỉ là em đang suy nghĩ về một vài vấn đề.”

“Vấn đề gì?”

“Vấn đề về lòng tin.”

Tôi chậm rãi nói.

Đồng thời quan sát biểu cảm của anh.

“Anh nói xem.”

“Nếu giữa vợ chồng với nhau, có một người dùng tên của người còn lại để làm một số việc.”

“Mà đối phương hoàn toàn không hay biết.”

“Thì chuyện đó nên được tính là gì?”

Sắc mặt Cố Trạch khẽ thay đổi.

Rất nhẹ.

Nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra.

Mặc dù anh nhanh chóng khôi phục bình thường.

Nhưng tôi vẫn bắt được khoảnh khắc cứng đờ thoáng qua ấy.

“Em sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?”

Anh cười cười.

Nhưng nụ cười ấy…

Không còn tự nhiên như trước.

04

Dưới sự sắp xếp của Tô Tình.

Ba ngày sau.

Tôi gặp được Trương Lan.

Địa điểm hẹn là một phòng riêng trong quán trà khá yên tĩnh ở trung tâm thành phố.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...