Bất Hoà/Chương 11C. 11
20px

“Anh cũng có thể đưa em đi gặp mẹ anh!”

“Để bà tự mình nói cho em biết!”

Cố Trạch cuống quýt nói.

“Lịch sử trò chuyện có thể xóa.”

“Cũng có thể làm giả.”

Tôi nhìn anh.

“Còn mẹ anh.”

“Nếu bà thật sự cảm thấy có lỗi với Trương Lan.”

“Vậy tại sao chưa bao giờ nhắc với tôi?”

“Tại sao lại mặc nhiên đồng ý.”

“Thậm chí còn khuyến khích anh giấu tôi làm những chuyện này?”

“Cố Trạch.”

“Rốt cuộc mẹ con anh đang giấu tôi chuyện gì?”

Giống như bị bóp nghẹt cổ họng.

Cố Trạch lập tức câm lặng.

Anh há miệng.

Trong mắt hiện lên sự giằng xé và đau khổ.

Cuối cùng.

Lại chán nản cúi đầu xuống.

“Có một số chuyện…”

“Hiểu Sơ.”

“Em không biết sẽ tốt hơn.”

Giọng anh khàn đặc.

“Biết quá nhiều.”

“Không có lợi cho em.”

“Em chỉ cần tin rằng.”

“Trong lòng anh chỉ có em.”

“Chỉ có gia đình này.”

“Chuyện của Trương Lan.”

“Anh sẽ xử lý ổn thỏa.”

“Anh sẽ bảo cô ấy chuyển đi.”

“Sau này không qua lại nữa.”

“Chúng ta sống thật tốt.”

“Được không?”

“Coi như là vì con…”

Lại là câu nói ấy.

“Vì con.”

Đã trở thành cái cớ vạn năng để anh trốn tránh vấn đề.

Và yêu cầu tôi nhượng bộ.

Chút hy vọng cuối cùng còn sót lại trong lòng tôi.

Hoàn toàn nguội lạnh.

Cho đến tận bây giờ.

Anh vẫn cố dùng danh nghĩa “vì tốt cho em”.

“Vì đứa bé”.

Để che giấu bí mật mà anh không dám nói ra.

“Cố Trạch.”

Tôi đặt đũa xuống.

Bình tĩnh nhìn anh.

Trong lòng lại là một vùng hoang vu đổ nát.

“Chúng ta ly hôn đi.”

Cố Trạch đột ngột ngẩng đầu.

Đôi mắt lập tức mở lớn.

Trong đồng tử tràn ngập sự kinh hãi và hoảng loạn không thể tin nổi.

“Em nói gì?”

“Hiểu Sơ!”

“Đừng đùa như vậy!”

Anh bật dậy.

Làm đổ chiếc ghế phía sau.

Tiếng va chạm chói tai vang lên.

“Tôi không đùa.”

Tôi nghe thấy giọng mình bình tĩnh đến lạ.

Bình tĩnh đến mức ngay cả bản thân tôi cũng thấy xa lạ.

“Trong lòng anh.”

“Bí mật của Trương Lan.”

“Quan trọng hơn cuộc hôn nhân của chúng ta.”

“Quan trọng hơn cảm xúc của tôi.”

“Thậm chí còn quan trọng hơn sức khỏe và sự an toàn của đứa bé.”

“Anh lựa chọn hết lần này đến lần khác lừa dối tôi.”

“Đến bây giờ vẫn đang tìm cách qua loa với tôi.”

“Một cuộc hôn nhân như vậy.”

“Còn cần tiếp tục nữa sao?”

“Không!”

“Anh không ly hôn!”

Cố Trạch lao tới.

Nắm chặt lấy hai vai tôi.

Sức mạnh lớn đến mức khiến tôi đau nhói.

“Hiểu Sơ!”

“Anh sai rồi!”

“Anh thật sự biết mình sai rồi!”

“Em cho anh thêm một cơ hội nữa đi!”

“Anh không thể mất em!”

“Không thể mất gia đình này!”

Đôi mắt anh đỏ ngầu.

Tơ máu chằng chịt.

Nước mắt đang xoay vòng nơi khóe mắt.

Đó là nỗi sợ hãi và đau đớn rất thật.

Nhưng tôi đã tê dại rồi.

“Cố Trạch.”

“Buông tôi ra.”

Tôi gỡ tay anh xuống.

Lùi lại một bước.

Kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

“Thỏa thuận ly hôn.”

“Tôi sẽ nhờ luật sư chuẩn bị.”

“Trước khi đứa bé ra đời.”

“Chúng ta tạm thời sống riêng.”

“Anh yên tâm.”

“Những gì thuộc về anh.”

“Tôi sẽ không lấy thiếu một thứ nào.”

“Nhưng tôi nhất định phải biết toàn bộ sự thật.”

“Trong phần sự thật mà anh biết còn tôi không biết.”

“Cuộc hôn nhân của tôi đã trở thành một trò cười.”

“Lòng tin của tôi.”

“Bị giẫm đạp đến không còn chút giá trị nào.”

“Thậm chí đứa bé của tôi.”

“Cũng có thể phải gánh chịu những nguy cơ chưa biết vì sự che giấu của các người.”

“Từng ấy lý do.”

“Đã đủ chưa?”

“Không phải như vậy!”

“Hiểu Sơ!”

“Nghe anh giải thích!”

Giọng Cố Trạch đã mang theo tiếng nấc.

“Không phải anh không muốn nói!”

“Mà là anh không thể nói!”

“Nói ra rồi.”

“Em sẽ còn đau lòng hơn.”

“Gia đình này mới thật sự tan vỡ!”

“Gia đình?”

Tôi bật cười.

Nhưng nước mắt cuối cùng vẫn rơi xuống.

“Cố Trạch.”

“Ngay từ khoảnh khắc anh quyết định dùng tên tôi ký giấy cho cô ấy.”

“Ngay từ khoảnh khắc anh bắt đầu dệt nên hết lời nói dối này đến lời nói dối khác.”

“Gia đình này…”

“Đã tan vỡ rồi.”

Tôi xoay người.

Đi thẳng về phòng ngủ.

Bắt đầu thu dọn quần áo cùng những vật dụng cần thiết của mình.

Cố Trạch đi theo tôi vào phòng ngủ.

Đứng ở cửa.

Giống như một bức tượng tuyệt vọng.

Lặng lẽ nhìn tôi nhét từng bộ quần áo vào vali.

“Em định đi đâu?”

Anh khàn giọng hỏi.

“Trước mắt em sẽ ở nhà Tô Tình một thời gian.”

Tôi không nhìn anh.

“Đợi đến khi anh suy nghĩ kỹ.”

“Hoặc là chịu nói ra toàn bộ sự thật.”

“Hoặc là đợi luật sư của em liên lạc với anh.”

“Hiểu Sơ…”

Anh muốn bước tới ngăn tôi lại.

Nhưng lại không dám.

Chỉ có thể đau khổ lặp đi lặp lại.

“Đừng đi…”

“Anh xin em.”

“Đừng đi…”

“Anh sai rồi.”

“Anh thật sự biết mình sai rồi…”

Tôi kéo khóa vali lại.

Đứng thẳng người.

Lần cuối cùng nhìn căn nhà mà tôi từng cho rằng mình sẽ sống cả đời.

Nơi chứa đầy những ký ức của chúng tôi.

“Cố Trạch.”

Tôi nhìn gương mặt đầy nước mắt của anh.

Trong lòng đã không còn bao nhiêu gợn sóng.

“Tôi cho anh cơ hội cuối cùng.”

“Trước khi tôi bước ra khỏi cánh cửa này.”

“Nếu anh bằng lòng kể hết mọi chuyện về Trương Lan.”

“Kể nguyên nguyên bản bản.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...