Bất Hoà/Chương 12C. 12
20px

“Không giữ lại bất cứ điều gì.”

“Bao gồm cả phần bí mật mà anh không dám nói ra.”

“Có lẽ…”

“Chúng ta vẫn còn cơ hội nói chuyện.”

Tôi dừng lại một chút.

Nhấn mạnh từng chữ.

“Nếu không.”

“Giữa chúng ta.”

“Chỉ còn lại thủ tục pháp lý mà thôi.”

Nói xong.

Tôi kéo vali.

Đi ngang qua người anh.

Tôi nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của anh.

Cũng cảm nhận được sự giằng xé dữ dội trong lòng anh.

Nhưng mãi cho đến khi tay tôi đặt lên tay nắm cửa.

Cho đến khi tôi xoay ổ khóa.

Phía sau lưng.

Vẫn chỉ là một khoảng im lặng chết chóc.

Cuối cùng.

Anh vẫn lựa chọn im lặng.

Lựa chọn bảo vệ bí mật đó.

Chứ không phải bảo vệ cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Chút hơi ấm cuối cùng trong tim tôi.

Cũng tan biến hoàn toàn.

“Tách.”

Cửa mở.

Tôi kéo vali.

Không ngoảnh đầu lại.

Bước ra ngoài.

Không nhìn thêm người đàn ông mà tôi từng yêu sâu đậm lấy một lần.

Thang máy đi xuống.

Những con số liên tục nhảy.

Tôi nhìn bóng dáng tái nhợt và tiều tụy của mình phản chiếu trên cánh cửa kim loại.

Giơ tay lau sạch nước mắt trên mặt.

Lâm Hiểu Sơ.

Đừng khóc.

Rơi nước mắt vì người không xứng đáng.

Là chuyện ngu ngốc nhất trên đời.

Kể từ hôm nay.

Mày phải sống tỉnh táo hơn.

Mạnh mẽ hơn.

Vì chính bản thân mình.

Và vì đứa bé trong bụng.

Sự thật.

Nhất định phải được phơi bày.

Dù nó có xấu xí đến đâu.

06

Sau khi ổn định ở nhà Tô Tình.

Tôi bắt đầu xử lý hai việc.

Một là tìm luật sư tư vấn.

Hai là tiếp tục điều tra.

Thông qua mối quan hệ của chị họ.

Tô Tình lại tìm được thêm một vài mảnh thông tin liên quan đến người “bạn trai cũ” của Trương Lan.

Người đàn ông đó dường như không phải người địa phương.

Nhiều năm trước từng làm việc ở thành phố này.

Nhưng đã rời đi từ lâu.

Không rõ tung tích.

Tài khoản chuyển tiền cho Trương Lan.

Là một tài khoản thanh toán điện tử của bên thứ ba được đăng ký bằng thông tin giả.

Không thể lần ra danh tính thật.

Còn về dòng tiền trong tài khoản ngân hàng của Cố Trạch.

Tạm thời Tô Tình vẫn chưa tìm được điểm đột phá.

Tài khoản chính của anh nằm trong tay tôi.

Nhưng những tài khoản khác.

Nếu có.

Đều được giấu rất kỹ.

Luật sư nói với tôi.

Việc Cố Trạch mạo danh tôi ký giấy tờ.

Đã xâm phạm quyền về họ tên và quyền nhân thân của tôi.

Nếu gây ra hậu quả nghiêm trọng.

Ví dụ như Trương Lan xảy ra chuyện trong lúc phẫu thuật.

Khiến tôi phải chịu trách nhiệm pháp lý.

Thì thậm chí còn có thể liên quan đến hành vi vi phạm pháp luật.

Nhưng với tình hình hiện tại.

Thiệt hại thực tế rất khó xác định.

Muốn truy cứu trách nhiệm cũng không dễ dàng.

Còn về số tiền Cố Trạch đưa cho Trương Lan.

Nếu đó là tài sản hình thành sau hôn nhân.

Tôi có quyền yêu cầu hoàn trả một nửa.

Nhưng điều kiện tiên quyết là phải chứng minh:

Đó là tài sản chung của vợ chồng.

Và Cố Trạch đã tự ý sử dụng mà không được sự đồng ý của tôi.

Luật sư đề nghị.

Trước tiên nên tiến hành ly hôn theo thỏa thuận.

Nếu Cố Trạch không đồng ý.

Thì mới khởi kiện ra tòa.

Về quyền nuôi con.

Do đứa bé còn nhỏ.

Mà tôi lại có công việc và thu nhập ổn định.

Khả năng được giao quyền nuôi dưỡng là rất cao.

Nhưng việc Cố Trạch lừa dối và che giấu sự thật.

Liệu có thể trở thành chứng cứ có lợi cho tôi trước tòa hay không.

Vẫn còn phải xem tình hình cụ thể.

“Vấn đề mấu chốt là…”

Luật sư nói qua điện thoại.

“Cô phải chứng minh hành vi của anh ta đã gây ra tổn hại thực chất.”

“Làm rạn nứt tình cảm vợ chồng đến mức không thể hàn gắn.”

“Đồng thời có khả năng tạo ra nguy cơ tiềm ẩn đối với sự phát triển khỏe mạnh của đứa trẻ.”

“Ví dụ.”

“Nếu anh ta che giấu tiền sử bệnh di truyền trong gia đình.”

“Khiến cô mang thai trong tình trạng không được biết trước các nguy cơ.”

“Buộc cô phải gánh chịu rủi ro ngoài ý muốn.”

“Thì điểm này rất quan trọng.”

Nguy cơ tiềm ẩn.

Câu nhắc nhở của cô y tá hôm ấy.

Lại một lần nữa hiện lên trong đầu tôi.

Giống như thanh kiếm của Damocles.

Lơ lửng trên đỉnh đầu.

Không biết sẽ rơi xuống vào lúc nào.

Tôi siết chặt điện thoại.

Trong đầu vang lên tiếng bác sĩ vừa nói cách đây không lâu.

Nguy cơ di truyền.

Tiền sử gia đình.

Xét nghiệm gen.

Từng từ một như những chiếc búa nện xuống.

“Má…”

Tôi hít sâu một hơi.

Cố gắng giữ bình tĩnh.

“Ý của má là, Trương Lan có thể mang gen bệnh máu khó đông di truyền từ cha cô ấy?”

“Đúng vậy.”

Thẩm Ngọc Trân khàn giọng đáp.

“Bác sĩ năm đó nói như thế.”

“Nhưng cụ thể thế nào thì má không hiểu.”

“Chỉ biết bên nhà họ Trương có đàn ông mắc bệnh.”

“Con gái thì mang gen.”

“Truyền lại cho đời sau.”

“Những năm đó Tiểu Lan hay chảy máu cam.”

“Va chạm một chút là bầm tím.”

“Má đưa nó đi khám mới biết.”

Tim tôi chợt đập mạnh.

“Vậy tại sao chuyện quan trọng như vậy, từ đầu đến cuối không ai nói với con?”

Đầu dây bên kia lại im lặng.

Một lúc lâu sau.

Tôi mới nghe thấy tiếng khóc nghẹn của bà.

“Là lỗi của má.”

“Đều là lỗi của má.”

“Má sợ.”

“Sợ con biết rồi sẽ nghĩ nhiều.”

“Cũng sợ chuyện năm đó bị lật lại.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...