Tôi khoanh tay đứng nhìn.
Trong lòng chẳng có chút vui vẻ nào.
Xin lỗi có tác dụng gì?
Năm năm trước tôi cần anh đứng về phía tôi, anh bảo tôi đừng gây chuyện.
Năm năm sau, anh bắt người khác xin lỗi tôi, chẳng qua là vì trên mặt Dữu Dữu có vài phần giống anh.
Muộn rồi.
Tất cả đều muộn rồi.
Cô gái kia cắn môi đến bật máu, cuối cùng nghẹn ngào nói:
“Xin lỗi.”
Tôi bình thản đáp:
“Không nhận.”
Cô ta ngẩng phắt đầu.
Tôi cười:
“Tôi đâu có nói cô xin lỗi thì tôi phải nhận. Cô tưởng mình là công chúa à?”
Mẹ thằng Béo đứng bên cạnh lập tức phụ họa:
“Đúng đó! Cái miệng ban nãy độc như vậy, một câu xin lỗi là xong à? Bà mẹ bỉm sữa chúng tôi thiếu câu xin lỗi của cô chắc?”
Tôi nhìn bà ta.
Bà ta lập tức cười gượng:
“Em gái, vừa rồi là chị có mắt không tròng, chị xin lỗi em thật lòng. Sau này thằng Béo mà còn dám bắt nạt Dữu Dữu, chị đánh gãy chân nó.”
Thằng Béo khóc nấc lên:
“Mẹ, con là con ruột của mẹ mà!”
Dữu Dữu ngồi xổm xuống trước mặt nó, nghiêm túc nói:
“Vậy lần sau còn dám nói mẹ tao là hồ ly tinh không?”
Thằng Béo lắc đầu như trống bỏi.
“Không dám nữa.”
“Còn dám nói tao không có bố không?”
“Không dám nữa.”
Dữu Dữu hài lòng gật đầu, đưa tay vỗ vai nó.
“Biết sai là tốt. Sau này gặp tao nhớ gọi anh.”
Thằng Béo: “…”
Tôi: “…”
Cả đồn cảnh sát lại rơi vào im lặng quỷ dị.
Cuối cùng, mẹ thằng Béo kéo con trai đi trước, vừa đi vừa mắng:
“Ngày mai tao đổi tên mày thành thằng Gầy, xem mày còn dám gây sự nữa không!”
Tôi cũng dắt Dữu Dữu chuẩn bị rời đi.
Nhưng vừa ra đến cửa, Thẩm Cảnh Hành đã đuổi theo.
Anh chắn trước mặt tôi.
“Trình Du, anh đưa em về.”
Tôi nhìn anh như nhìn bệnh nhân.
“Không cần. Tôi có xe.”
“Vậy anh đưa hai mẹ con ra bãi đỗ.”
“Cũng không cần.”
Anh im lặng.
Tôi vòng qua anh.
Anh lại giữ cổ tay tôi.
Cảm giác quen thuộc khiến tôi nổi da gà.
Tôi lập tức hất ra.
“Đội trưởng Thẩm, giữa ban ngày ban mặt, xin anh tự trọng.”
Tay anh cứng đờ.
Dữu Dữu ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt cảnh giác:
“Chú cảnh sát, mẹ cháu không thích người lạ chạm vào mẹ.”
Người lạ.
Hai chữ ấy như một cái tát vô hình giáng lên mặt Thẩm Cảnh Hành.
Sắc mặt anh trắng đi.
Tôi nắm chặt tay con trai, xoay người rời khỏi đồn cảnh sát.
Suốt đường về, Dữu Dữu ngồi ghế sau im lặng khác thường.
Tôi liếc nó qua gương chiếu hậu.
“Muốn hỏi gì thì hỏi.”
Nó do dự một lát:
“Mẹ, chú cảnh sát kia là bố con à?”
Tay tôi siết chặt vô lăng.
Thằng bé rất thông minh.
Từ nhỏ đã thông minh quá mức.
Tôi không định lừa nó cả đời.
Nhưng tôi cũng không ngờ ngày này đến nhanh như vậy.
Tôi im lặng rất lâu, cuối cùng đáp:
“Về mặt huyết thống, có thể là vậy.”
Dữu Dữu chớp mắt.
“Vậy là bố con chưa mất?”
Tôi nói:
“Trong lòng mẹ, người đó mất rồi.”
Nó nghiêng đầu suy nghĩ.
Một lát sau, nó hỏi:
“Vậy con cần khóc không?”
Tôi suýt bật cười.
“Khóc cái gì?”
“Khóc vì bố con sống lại.”
Tôi dừng xe trước đèn đỏ, quay đầu nhìn nó.
“Không cần. Mẹ cũng không khóc.”
Dữu Dữu thở phào một hơi.
“Vậy tốt rồi. Con sợ mẹ buồn.”
Tim tôi mềm nhũn.
Tôi đưa tay xoa đầu nó.
“Dữu Dữu.”
“Dạ?”
“Con không cần vì mẹ mà ghét ai. Cũng không cần vì ai mà thương hại mẹ. Chuyện của người lớn, mẹ sẽ tự xử lý.”
Nó gật đầu rất nghiêm túc.
“Con biết. Nhưng ai bắt nạt mẹ, con vẫn đánh.”
Tôi cười:
“Đánh thắng không?”
Nó vỗ ngực:
“Thắng.”
“Vậy là được.”
Đêm đó, sau khi dỗ Dữu Dữu ngủ, tôi nhận được một cuộc gọi lạ.
Không cần đoán cũng biết là ai.
Tôi nhìn màn hình rất lâu, cuối cùng tắt máy.
Một phút sau, tin nhắn gửi đến.
“Trình Du, anh muốn gặp em. Chúng ta nói chuyện.”
Tôi xóa.
Tin thứ hai lại tới.
“Dữu Dữu có phải con anh không?”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, bật cười rất nhẹ.
Người đàn ông này thật buồn cười.
Năm năm trước, tôi muốn nói thì anh không có thời gian nghe.
Năm năm sau, tôi không muốn nói nữa, anh lại sốt ruột muốn biết.
Tôi trả lời:
“Không phải. Nó là con của tôi.”
Gửi xong, tôi tắt máy.
Nhưng tôi biết, với tính cách của Thẩm Cảnh Hành, chuyện này sẽ không dễ dàng kết thúc.
Quả nhiên, ngày hôm sau, anh xuất hiện dưới công ty tôi.
Lúc đó tôi vừa kết thúc cuộc họp với khách hàng, đi giày cao gót bước ra khỏi thang máy.
Đồng nghiệp lễ tân nhìn tôi bằng ánh mắt sáng rực:
“Chị Du, bên ngoài có một anh cảnh sát cực kỳ đẹp trai tìm chị.”
Tôi nhíu mày.
Vừa ra đại sảnh, tôi đã thấy Thẩm Cảnh Hành đứng bên cửa kính.
Anh không mặc cảnh phục, chỉ mặc áo sơ mi đen và quần dài.
Chaporia
Bình Luận (0)