Thẩm Niệm/Chương 7C. 7
20px

Anh uống chút rượu, bị mọi người cổ vũ đẩy tới tỏ tình với tôi.

Tôi đồng ý.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, có người hô chúng tôi hôn một cái.

Lương Vân Trạch kéo tôi vào lòng, mắt mày cong cong cười.

“Đừng trêu nữa, cô ấy nhát lắm.”

Nửa tháng trước ngày nhập học, Lương Vân Trạch tìm được một căn nhà gần trường.

Hôm chuyển nhà, anh đột nhiên nhận một cuộc điện thoại.

Không biết đầu dây bên kia nói gì.

Sắc mặt anh càng lúc càng nặng nề.

Hai phút sau, anh bước tới trước mặt tôi.

“Hạ Mân xảy ra chút chuyện, anh phải qua đó một chuyến.”

Hạ Mân…

Đã rất rất lâu rồi, tôi chưa nghe lại cái tên này.

Lương Vân Trạch lập tức bay chuyến đêm, rời khỏi Bắc Kinh.

Tôi nhìn căn hộ hai phòng vừa mới sắp xếp xong, còn có Tiểu Mãn nằm cạnh sofa, nước mắt bỗng rơi xuống.

Không hiểu vì sao.

Tôi có một dự cảm.

Trong một thời gian ngắn, Lương Vân Trạch sẽ không quay lại.

Tôi một mình ở lại đây, chuẩn bị những thứ cần cho ngày nhập học.

Mỗi ngày Lương Vân Trạch đều gọi điện cho tôi.

Nhưng giữa chúng tôi, lời nói càng lúc càng ít.

Hứa Ngạn từng nói với tôi một chút.

“Tập đoàn Hạ thị có nội gián, công ty chỉ sau một đêm đã rơi vào tay người khác. Bác Hạ không chịu nổi cú sốc, đã nhảy lầu. Trước khi mất, bác giao Hạ Mân cho Trạch ca.”

Tôi im lặng một lúc, “Thế Hạ Mân thì sao? Giờ tình hình thế nào?”

“Bị kích động, tối nào cũng mất ngủ, ngoài Trạch ca ra, không chịu tiếp xúc với bất cứ ai.”

Ngày thứ mười ba kể từ khi Lương Vân Trạch rời đi, tôi nhận được cuộc gọi của anh.

Anh không lên tiếng.

Tôi nói: “Em hiểu rồi, em không muốn làm khó anh. Chúng ta chia tay đi.”

Sau đó tôi nghe thấy tiếng bật lửa.

Anh ngậm điếu thuốc.

“Tịch Dương.”

Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi đã ở bên nhau như những người yêu thực sự.

Những lúc gần gũi nhất, anh cũng gọi tên tôi khàn khàn như vậy.

Anh nói.

“Từ nhỏ anh lớn lên cùng cô ấy, cưng chiều cô ấy, nuông chiều cô ấy… giờ cũng không thể bỏ mặc cô ấy.”

Tôi nắm chặt điện thoại.

“Được.”

Tôi trả lại căn nhà đó.

Rồi thuê một căn rẻ hơn.

Tôi xóa toàn bộ cách liên lạc của Lương Vân Trạch.

Cũng cắt đứt liên hệ với Hứa Ngạn.

Tôi một mình đi học, ăn cơm, làm thí nghiệm.

Năm ba đại học, có một anh khóa trên theo đuổi tôi hơn nửa năm.

Gia đình trong sạch, con người ngay thẳng.

Chúng tôi có sở thích riêng của mình.

Tôi không cần cố gắng chiều theo anh.

Anh cũng ủng hộ tất cả những gì tôi thích.

Không lâu sau khi tốt nghiệp, chúng tôi đính hôn.

Mọi thứ đều rất bình dị.

Lần nữa nghe tin về Lương Vân Trạch, đã là năm thứ hai tôi đi làm.

Tôi sốt cao, vào bệnh viện cấp cứu.

Ngồi truyền dịch ở sảnh, tôi nhìn thấy Lương Vân Trạch.

Anh mặc áo dạ đen, trên cổ tay khoác một chiếc túi nữ.

Bên cạnh anh là Hạ Mân.

Hạ Mân trông điềm tĩnh hơn trước rất nhiều, thấy tôi còn gật đầu cười.

Lương Vân Trạch đi tới, nhìn phía sau tôi một cái.

“Em đi một mình à?”

Tôi nói: “Anh ấy đi đóng tiền rồi.”

Ánh mắt Lương Vân Trạch khựng lại, nhìn tôi thật lâu, rồi mới nói.

“Nghe nói em đã đính hôn.”

“Chúc mừng.”

Sảnh bệnh viện người qua kẻ lại.

Tôi nhìn bóng lưng anh dần xa.

Thật ra, vài ngày trước tôi nhận được một tin nhắn.

Là Hứa Ngạn gửi.

【Tình trạng Hạ Mân đã tốt hơn nhiều rồi. Cậu ấy vẫn độc thân, chắc sắp về nước.】

Tôi xóa tin nhắn đó.

Coi như chưa từng nhìn thấy.

Năm mười tám tuổi, tôi đã mạo hiểm một lần.

Nhưng tiếc là, không đổi lại được một kết cục tốt đẹp.

Còn bây giờ, tôi hai mươi bốn tuổi, có công việc ổn định, có người bạn đời yêu thương mình.

Tôi đã thấy đủ rồi.

HẾT

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...