20px

Một hình ảnh quen thuộc bỗng hiện lên trong đầu.

Mặt hồ lạnh giá.

Một cô gái đang chìm xuống.

Ánh mắt tuyệt vọng nhìn hắn.

Mà bên tai lại vang lên tiếng khóc của một nữ tử khác.

Hắn đau đầu dữ dội.

Theo bản năng đưa tay ôm trán.

“Ta…”

Một lúc lâu.

Vẫn không trả lời được.

Bởi vì ngay cả bản thân hắn cũng không biết.

Hoặc có lẽ…

Hắn không dám biết.

Thấy hắn im lặng.

Khóe mắt Minh Vi dần đỏ lên.

Kiếp trước.

Nàng đã chết chìm trong câu trả lời này.

Bây giờ sống lại.

Hắn vẫn không trả lời được.

Thật buồn cười.

Nàng cười.

Nhưng nước mắt lại rơi xuống.

“Thấy chưa?”

“Ngài chưa từng chọn ta.”

“Chưa từng một lần.”

Chu Phùng Xuân ngẩn người.

Lần đầu tiên.

Hắn nhìn thấy nước mắt của nàng.

Nhưng không còn cảm giác đau lòng như trước.

Mà là hoảng loạn.

Giống như sắp mất đi thứ gì đó rất quan trọng.

“Không phải…”

“Minh Vi…”

Hắn muốn giải thích.

Nhưng mọi lời đều mắc nghẹn trong cổ họng.

Đúng lúc ấy.

Một chiếc ô giấy dầu màu đen xuất hiện.

Che đi toàn bộ màn mưa trên đầu Minh Vi.

Hai người đồng thời quay lại.

Tạ Hành Chi đang đứng phía sau.

Áo trắng như tuyết.

Khí chất lạnh lùng.

Tựa như vừa bước ra từ trong màn mưa.

Hắn không nhìn Chu Phùng Xuân.

Chỉ nhẹ nhàng đưa chiếc ô về phía Minh Vi.

“Ngoài trời lạnh.”

“Cẩn thận cảm lạnh.”

Giọng nói bình thản.

Nhưng lại khiến người ta cảm thấy được tôn trọng.

Minh Vi khẽ ngẩn người.

Rồi nhận lấy chiếc ô.

“Đa tạ.”

Lúc này.

Tạ Hành Chi mới quay sang nhìn Chu Phùng Xuân.

Ánh mắt sắc lạnh.

“Chu công tử.”

“Người không biết chọn.”

“Thì đừng chọn nữa.”

Sắc mặt Chu Phùng Xuân lập tức tái đi.

Bởi vì câu nói ấy giống như một nhát dao.

Xé toang tất cả những gì hắn vẫn luôn né tránh.

Tạ Hành Chi không nói thêm.

Chỉ nghiêng đầu nhìn Minh Vi.

“Đi thôi.”

Minh Vi gật đầu.

Sau đó cùng hắn bước vào màn mưa.

Không hề quay đầu lại.

Phía sau.

Chu Phùng Xuân đứng một mình dưới cơn mưa lạnh.

Nhìn bóng lưng hai người dần đi xa.

Lần đầu tiên trong đời.

Hắn cảm nhận được cảm giác bất lực.

Giống như có một thứ vốn thuộc về mình.

Đang từng chút từng chút rời khỏi tay.

Mà hắn…

Lại không thể giữ nổi.

8

Sau đêm gặp Chu Phùng Xuân trong mưa.

Minh Vi liên tiếp mất ngủ nhiều ngày.

Nàng luôn nhớ đến ánh mắt cuối cùng của hắn.

Hoảng loạn.

Đau đớn.

Không cam lòng.

Nếu là kiếp trước.

Có lẽ nàng sẽ mềm lòng.

Có lẽ sẽ tự lừa mình rằng hắn thật sự có tình cảm với nàng.

Nhưng hiện tại.

Nàng chỉ cảm thấy mỉa mai.

Nếu thật sự yêu nàng.

Thì tại sao lúc nàng chết, người đau khổ nhất lại không phải hắn?

Tại sao trước lúc hấp hối.

Nàng nghe được câu nói kia?

“Nếu nàng ta tỉnh lại, lại khóc lóc ầm ĩ.”

Một người yêu nàng.

Sẽ không gọi nàng là “nàng ta”.

Sẽ không xem đau đớn của nàng là phiền phức.

Càng không để mặc nàng chết trong tuyệt vọng.

Cho nên.

Nàng nhất định phải biết toàn bộ sự thật.

Ba ngày sau.

Tạ Hành Chi đích thân tới phủ Thừa tướng.

Lần này hắn không đi cửa chính.

Mà dẫn Minh Vi từ cửa sau rời phủ.

Xe ngựa lăn bánh về phía ngoại ô.

A La ngồi bên cạnh.

Trong lòng thấp thỏm không yên.

“Cô nương.”

“Chúng ta thật sự phải gặp người đó sao?”

Minh Vi gật đầu.

“Phải.”

Bởi vì người họ sắp gặp.

Chính là lão đại phu từng chữa bệnh cho Minh Châu ở kiếp trước.

Sau khi bị vạch trần chuyện sửa bệnh án.

Ông ta bị đuổi khỏi kinh thành.

Hiện giờ đang sống trong một ngôi nhà nhỏ dưới chân núi.

Nếu muốn biết sự thật.

Đây là cơ hội tốt nhất.

Hai canh giờ sau.

Xe ngựa dừng lại.

Ngôi nhà tranh trước mắt vô cùng đơn sơ.

Một lão nhân tóc bạc đang ngồi phơi thuốc ngoài sân.

Vừa nhìn thấy Tạ Hành Chi.

Sắc mặt ông ta lập tức thay đổi.

“Tạ đại nhân…”

Tạ Hành Chi không vòng vo.

“Ta có vài chuyện muốn hỏi.”

Lão đại phu cười khổ.

“Ta biết.”

“Cuối cùng vẫn tới.”

Ánh mắt ông ta rơi xuống người Minh Vi.

Trong nháy mắt.

Sắc mặt trở nên phức tạp.

Mang theo áy náy.

Mang theo hối hận.

Cũng mang theo sợ hãi.

Nhìn ánh mắt ấy.

Trái tim Minh Vi bỗng lạnh đi.

Nàng biết.

Sự thật sắp được phơi bày rồi.

Trong căn phòng nhỏ.

Không khí nặng nề đến đáng sợ.

Một lúc lâu sau.

Lão đại phu mới lên tiếng.

“Nhị cô nương.”

“Lão phu có lỗi với cô.”

Ngón tay Minh Vi siết chặt.

“Ta chỉ muốn biết một chuyện.”

“Máu của ta có thật sự cần thiết để cứu trưởng tỷ không?”

Căn phòng lập tức yên tĩnh.

Lão đại phu cúi đầu.

Không dám nhìn nàng.

Một lát sau.

Ông ta khàn giọng đáp:

“Không cần.”

Hai chữ ngắn ngủi.

Nhưng lại giống như một nhát dao đâm thẳng vào tim nàng.

Dù đã đoán được từ trước.

Nhưng khi chính miệng đối phương thừa nhận.

Nàng vẫn cảm thấy đau đến nghẹt thở.

A La đứng bên cạnh lập tức đỏ mắt.

“Các người…”

“Các người sao có thể như vậy?”

Lão đại phu nhắm mắt.

“Ta biết.”

“Ta đáng chết.”

“Nhưng năm đó ta nhận bạc của người khác.”

“Cho nên mới sửa bệnh án.”

Minh Vi ngẩng đầu.

Ánh mắt lạnh lẽo.

“Người khác là ai?”

Lão đại phu im lặng.

Tạ Hành Chi đặt chén trà xuống.

Âm thanh không lớn.

Nhưng đủ khiến ông ta run lên.

Một lúc lâu sau.

Ông ta mới khàn giọng đáp:

“Ban đầu là Đại cô nương.”

“Còn sau đó…”

“Là Chu công tử.”

Ầm!

Toàn thân Minh Vi cứng đờ.

Mặc dù nàng đã biết hai người họ có vấn đề.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...