20px

Nhưng khi nghe thấy tên Chu Phùng Xuân.

Nỗi đau vẫn không thể khống chế.

Lão đại phu tiếp tục nói:

“Năm đó Đại cô nương tới tìm ta trước.”

“Nàng nói chỉ cần ta phối hợp.”

“Nàng sẽ cho ta rất nhiều bạc.”

“Về sau Chu công tử cũng biết chuyện.”

“Hắn không ngăn cản.”

“Ngược lại còn đưa thêm tiền.”

“Tất cả chỉ vì muốn Đại cô nương yên tâm dưỡng bệnh.”

Minh Vi bật cười.

Tiếng cười khàn đặc.

Mang theo nước mắt.

Thì ra là vậy.

Hóa ra từ đầu đến cuối.

Chu Phùng Xuân đều biết.

Hắn biết máu của nàng không cần thiết.

Hắn biết nàng sẽ đau.

Biết nàng sẽ yếu đi.

Biết nàng sẽ mất sức khỏe.

Nhưng hắn vẫn đồng ý.

Chỉ vì người nằm trên giường là Minh Châu.

Chỉ vì hắn muốn nàng ta được vui vẻ.

Đôi mắt Minh Vi dần đỏ lên.

Nàng nhớ tới những năm tháng ở kiếp trước.

Mỗi lần lấy máu.

Nàng đều sợ đến run rẩy.

Chu Phùng Xuân luôn đứng bên cạnh.

Nhẹ giọng nói:

“Chị nàng bệnh nặng.”

“Nàng nhẫn một chút.”

Mỗi lần thân thể nàng yếu đi.

Hắn đều dịu dàng an ủi:

“Đừng nghĩ nhiều.”

“Nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏe.”

Thì ra tất cả đều là giả.

Ngay từ đầu hắn đã biết.

Nhưng vẫn nhìn nàng từng chút từng chút bị hủy hoại.

A La không nhịn được nữa.

Nước mắt rơi xuống.

“Cô nương…”

Minh Vi cúi đầu.

Bả vai run lên.

Cuối cùng.

Nàng bật khóc.

Không phải vì hận.

Mà vì đau.

Đau cho chính mình.

Kiếp trước.

Nàng đã thật lòng yêu người đó.

Đã từng xem hắn là cả cuộc đời.

Vì hắn mà hi sinh.

Vì hắn mà nhẫn nhịn.

Vì hắn mà chịu đựng tất cả.

Kết quả đổi lại là gì?

Là một trò lừa kéo dài nhiều năm.

Là sự phản bội từ những người nàng yêu thương nhất.

Nước mắt không ngừng rơi xuống.

Minh Vi che mặt.

Khóc đến nghẹn ngào.

Từ lúc sống lại đến nay.

Đây là lần đầu tiên nàng thật sự sụp đổ.

Tạ Hành Chi ngồi đối diện.

Từ đầu đến cuối không nói gì.

Chỉ lặng lẽ đưa cho nàng một chiếc khăn tay.

Giống như hiểu rằng.

Lúc này nàng không cần an ủi.

Nàng chỉ cần được khóc.

A La quỳ xuống bên cạnh.

Ôm lấy chủ tử.

Nước mắt cũng rơi theo.

“Cô nương…”

“Chúng ta không cứu họ nữa.”

“Không cứu ai nữa.”

“Được không?”

Giọng nha đầu nghẹn lại.

“Cả đời trước người đã chịu đủ rồi.”

“Lần này…”

“Lần này chúng ta cứu chính mình.”

Nghe những lời ấy.

Minh Vi bỗng nhớ tới bản thân kiếp trước.

Nằm trên giường bệnh.

Thân thể gầy đến chỉ còn da bọc xương.

Bên cạnh không có ai.

Ngoại trừ A La.

Nha đầu này đã khóc đến mù cả mắt.

Nhưng nàng khi đó vẫn chờ.

Chờ Chu Phùng Xuân tới nhìn mình một lần.

Bây giờ nghĩ lại.

Thật ngu ngốc.

Thật đáng thương.

Một lúc lâu sau.

Minh Vi mới chậm rãi ngẩng đầu.

Nước mắt trên mặt chưa khô.

Nhưng ánh mắt đã thay đổi.

Không còn mê mang.

Không còn đau khổ.

Chỉ còn sự lạnh lẽo và kiên định.

Nàng nhìn lão đại phu.

Từng chữ từng chữ hỏi:

“Ngoài những chuyện này.”

“Ông còn giữ chứng cứ gì không?”

Lão đại phu sững người.

Tạ Hành Chi cũng ngước mắt nhìn nàng.

Minh Vi lau sạch nước mắt.

Khóe môi từ từ cong lên.

Nụ cười ấy khiến người ta cảm thấy lạnh sống lưng.

“Ta khóc đủ rồi.”

“Bây giờ.”

“Đến lượt bọn họ khóc.”

9

Ba ngày sau.

Một vụ án chấn động toàn bộ kinh thành được trình lên Đại Lý Tự.

Người tố cáo là Nhị cô nương phủ Thừa tướng, Thương Minh Vi.

Người bị tố cáo là Chu Phùng Xuân và Thương Minh Châu.

Tin tức vừa truyền ra.

Cả kinh thành lập tức náo động.

Không ai ngờ chuyện từ hôn trước đó còn chưa lắng xuống.

Bây giờ lại xuất hiện một vụ kiện lớn như vậy.

Mà người chủ trì điều tra.

Chính là Tạ Hành Chi.

Đại Lý Tự.

Công đường uy nghiêm.

Hai hàng nha dịch đứng nghiêm.

Không khí nặng nề đến mức khiến người ta không thở nổi.

Minh Vi đứng bên trái công đường.

Một thân váy trắng.

Lưng thẳng tắp.

Giống như một thanh kiếm đã được rút khỏi vỏ.

Ở đối diện.

Chu Phùng Xuân và Minh Châu cũng đã tới.

Mẫu thân và phụ thân ngồi phía sau.

Sắc mặt vô cùng khó coi.

Từ khi biết được vụ kiện.

Hai người đã nhiều lần tìm Minh Vi.

Nhưng nàng đều từ chối gặp mặt.

Lần đầu tiên.

Họ nhận ra đứa con gái này thật sự không còn nghe lời nữa.

“Thăng đường!”

Theo tiếng hô vang lên.

Toàn bộ công đường lập tức im lặng.

Tạ Hành Chi ngồi trên cao.

Ánh mắt lạnh lùng.

“Người đâu.”

“Trình chứng cứ.”

Một nha dịch nhanh chóng bước ra.

Đặt lên bàn một phong thư cũ.

Chính là bức thư Minh Vi tìm được trong viện của Minh Châu.

Tạ Hành Chi mở thư.

Đọc rõ từng chữ.

“Người ta muốn bảo vệ mãi mãi chỉ có nàng.”

“Người ta muốn cưới là ai không quan trọng.”

Giọng đọc vừa dứt.

Cả công đường xôn xao.

Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Chu Phùng Xuân.

Sắc mặt hắn lập tức tái đi.

“Đây chỉ là thư riêng.”

“Không chứng minh được gì.”

Tạ Hành Chi bình tĩnh hỏi:

“Vậy chữ viết có phải của ngươi không?”

Chu Phùng Xuân im lặng.

Không thể phủ nhận.

Bởi vì ai cũng nhận ra nét chữ của hắn.

Tạ Hành Chi tiếp tục:

“Ngươi đã có tình ý với Đại cô nương.”

“Vậy vì sao lại tới phủ Thừa tướng cầu cưới Nhị cô nương?”

Chu Phùng Xuân siết chặt tay.

Một lúc lâu mới đáp:

“Phụ mẫu chi mệnh.”

“Nhiều năm trước ta cũng từng muốn từ chối.”

Lời này vừa ra.

Sắc mặt Minh Châu lập tức thay đổi.

Hiển nhiên nàng không ngờ hắn lại đẩy trách nhiệm như vậy.

Minh Vi đứng bên cạnh.

Lặng lẽ nhìn.

Trong lòng không có chút gợn sóng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...