20px

Bởi vì nàng biết.

Kịch hay mới chỉ bắt đầu.

“Đưa nhân chứng lên.”

Tạ Hành Chi ra lệnh.

Lão đại phu tóc bạc được đưa vào.

Vừa nhìn thấy ông ta.

Sắc mặt Minh Châu đã trắng bệch.

“Ngươi nói đi.”

Tạ Hành Chi lạnh giọng.

Lão đại phu quỳ xuống.

Toàn thân run rẩy.

“Tiểu nhân có tội.”

“Tiểu nhân từng nhận bạc sửa bệnh án.”

Tiếng bàn tán lập tức vang lên khắp công đường.

Lão đại phu tiếp tục:

“Đại cô nương vốn không cần máu người thân làm thuốc dẫn.”

“Tất cả đều là giả.”

Ầm!

Giống như một hòn đá lớn rơi xuống mặt hồ.

Toàn bộ công đường lập tức bùng nổ.

Mẫu thân bật dậy.

“Ông nói cái gì?”

Phụ thân cũng trợn mắt.

Ngay cả Chu Phùng Xuân cũng biến sắc.

Lão đại phu cúi đầu.

“Tiểu nhân không dám nói dối.”

“Năm đó Đại cô nương chủ động tìm tới.”

“Về sau Chu công tử cũng biết chuyện.”

“Tất cả những lần lấy máu đều không cần thiết.”

Mỗi một câu nói.

Sắc mặt Minh Châu lại trắng thêm một phần.

Cuối cùng.

Nàng bật khóc.

“Không phải!”

“Không phải như vậy!”

“Ta không biết!”

“Ta thật sự không biết!”

Nước mắt rơi lã chã.

Dáng vẻ vô cùng đáng thương.

Nếu là trước kia.

Có lẽ rất nhiều người sẽ mềm lòng.

Nhưng hôm nay.

Không ai lên tiếng bênh vực.

Bởi vì chứng cứ đã bày ra trước mắt.

Tạ Hành Chi nhìn nàng.

Ánh mắt lạnh như băng.

“Ngươi không biết?”

“Vậy ngươi giải thích thế nào về chuyện này?”

Một nha dịch lập tức đưa lên một cuốn sổ.

Bên trong ghi chép những lần đưa bạc cho lão đại phu.

Tất cả đều xuất phát từ viện của Minh Châu.

Nhìn thấy cuốn sổ.

Toàn thân nàng mềm nhũn.

Suýt nữa ngã xuống đất.

Đúng lúc ấy.

Minh Vi đột nhiên bước lên.

Toàn bộ công đường lập tức yên lặng.

Nàng nhìn thẳng vào trưởng tỷ.

Giọng nói vô cùng bình tĩnh.

“Tỷ tỷ.”

“Muội chỉ muốn hỏi tỷ một câu.”

Minh Châu run rẩy ngẩng đầu.

“Muội…”

Minh Vi cắt ngang.

“Ngày đó.”

“Trước khi uống thuốc.”

“Tỷ làm sao biết ta đã lấy máu?”

Cả công đường bỗng nhiên yên lặng.

Ngay cả tiếng hít thở cũng nghe rõ.

Minh Châu lập tức cứng đờ.

Sắc mặt trắng bệch.

Bởi vì nàng biết.

Mình không thể trả lời.

Nếu thật sự không biết chuyện.

Làm sao biết Minh Vi đã lấy máu?

Nếu thật sự vô tội.

Làm sao biết thuốc dẫn đến từ đâu?

Nhìn thấy nàng im lặng.

Trong lòng mọi người đã có đáp án.

Minh Vi tiếp tục:

“Ngày đó.”

“Ta chưa từng nói.”

“Đại phu cũng chưa từng nói.”

“Nhưng tỷ lại biết.”

“Vì sao?”

Giọng nói không lớn.

Nhưng lại giống như từng nhát dao đâm vào lòng người.

Minh Châu há miệng.

Lại không phát ra nổi âm thanh nào.

Cuối cùng.

Nàng bật khóc.

“Ta sai rồi…”

“Ta chỉ quá sợ chết…”

“Ta không cố ý…”

Tiếng khóc vang vọng khắp công đường.

Nhưng không còn ai thương hại nàng.

Đúng lúc ấy.

Chu Phùng Xuân đột nhiên bước ra.

“Đủ rồi.”

Giọng hắn khàn đặc.

Toàn bộ mọi người đều nhìn sang.

Hắn nhắm mắt.

Sau đó chậm rãi quỳ xuống.

“Chuyện này là lỗi của ta.”

“Mọi quyết định đều do ta.”

“Minh Châu không hiểu chuyện.”

“Xin đại nhân trách phạt một mình ta.”

Khoảnh khắc ấy.

Không ít người xung quanh đều ngẩn người.

Ngay cả Minh Vi cũng hơi bất ngờ.

Nàng không ngờ.

Đến lúc này.

Hắn vẫn muốn bảo vệ Minh Châu.

Thật đáng tiếc.

Người hắn bảo vệ lại không nghĩ như vậy.

Gần như ngay lập tức.

Minh Châu bật khóc nức nở.

“Không!”

“Không phải!”

“Đều là Chu lang bảo ta làm!”

“Đều là hắn nói như vậy mới giữ được ta!”

“Ta không muốn!”

“Ta thật sự không muốn!”

Ầm!

Chu Phùng Xuân cứng đờ.

Khó tin quay đầu nhìn nàng.

Trong mắt tràn ngập chấn động.

Hắn không ngờ.

Người mình bảo vệ nhiều năm.

Lại là người đầu tiên đẩy mình ra.

“Minh Châu…”

Hắn khàn giọng gọi.

Nhưng Minh Châu chỉ cúi đầu khóc.

Không dám nhìn hắn thêm lần nào nữa.

Nhìn cảnh tượng ấy.

Minh Vi bỗng bật cười.

Nụ cười rất nhẹ.

Nhưng lại mang theo vô tận chua xót.

Kiếp trước.

Vì hai người này.

Nàng mất cả cuộc đời.

Mà hiện tại.

Khi tai họa thật sự ập tới.

Tình yêu của họ cũng chẳng đáng giá hơn tờ giấy.

Trên công đường.

Tạ Hành Chi lạnh lùng gõ kinh đường mộc.

“Yên lặng!”

Âm thanh vang vọng khắp đại sảnh.

Cũng chính thức tuyên bố.

Mọi lớp mặt nạ đều đã bị xé xuống hoàn toàn.

10

Sau phiên thẩm vấn tại Đại Lý Tự.

Toàn bộ kinh thành chấn động.

Không ai ngờ.

Chu Phùng Xuân, người luôn được ca ngợi là quân tử khiêm nhường, lại âm thầm tiếp tay cho trò lừa dối kéo dài nhiều năm.

Càng không ai ngờ.

Thương Minh Châu, vị trưởng nữ hiền lương hiểu chuyện trong mắt mọi người, lại lợi dụng tình thân của muội muội để đổi lấy sự thương hại và yêu chiều.

Chỉ trong một đêm.

Danh tiếng của hai người hoàn toàn sụp đổ.

Một tháng sau.

Thánh chỉ được ban xuống.

Chu Phùng Xuân bị cách chức.

Tước bỏ tư cách tham gia khoa cử ba năm.

Mặc dù không đến mức ngồi tù.

Nhưng đối với một người đặt công danh lên hàng đầu như hắn.

Hình phạt này còn đau hơn roi vọt.

Ngày hắn rời khỏi nha môn.

Khắp đường phố đều có người chỉ trỏ.

“Đó là Chu Phùng Xuân đấy.”

“Nghe nói vì một nữ nhân mà hại cả vị hôn thê.”

“Ngụy quân tử thôi.”

“Trước đây ta còn tưởng hắn là người tốt.”

Từng lời từng chữ.

Giống như dao cứa vào da thịt.

Chu Phùng Xuân siết chặt tay.

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Nhưng không thể phản bác nổi một câu.

Bởi vì tất cả đều là sự thật.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...