Ngày hôm sau.
Triệu chứng dị ứng của anh trai tôi gần như đã hồi phục.
Buổi sáng.
Nguyễn Mộng mang theo đồ ăn tự tay làm tới thăm anh ấy.
Khóc đến mức như người lệ rơi thành sông.
Tôi mềm lòng.
Dù không muốn hai người tiếp xúc với nhau.
Nhưng nhìn tình cảm trong mắt anh trai tôi như sắp tràn ra ngoài.
Tôi lại không nỡ.
Thế là đi ra ngoài hít thở không khí.
Giữa khu nhà bệnh viện có một khu vườn rất lớn.
Một bà cụ ngồi xe lăn đang cố cúi xuống nhặt đồ.
Nhưng không với tới được.
Tôi chạy tới.
Nhặt sợi dây chuyền dưới đất lên rồi đưa cho bà.
“Cảm ơn cháu nhé, cô bé.”
“Không có gì đâu ạ. Bà đi một mình sao?”
“Cháu trai bà đi mua cơm rồi.”
Bà cụ cười rất hiền hậu.
Kéo tay tôi lại, nhất quyết muốn cho tôi xem bức ảnh cũ trong mặt dây chuyền.
Cậu bé trong ảnh nhìn chỉ khoảng năm sáu tuổi.
Gương mặt lạnh lùng như viết rõ dòng chữ “người lạ tránh xa”.
Lại khiến tôi nhớ tới Tạ Vọng.
Có lẽ vì ở bệnh viện một mình quá cô đơn.
Thấy tôi rảnh rỗi.
Bà cụ liền kéo tay tôi trò chuyện.
Cũng thật kỳ lạ.
Tôi lại có cảm giác thân thiết khó hiểu.
Bà nói liên miên rất nhiều chuyện.
Từ việc cháu trai luôn đứng nhất lớp.
Đến chuyện con mèo nhà hàng xóm sinh con.
Tôi ngồi xổm bên cạnh xe lăn, mỉm cười lắng nghe.
Thỉnh thoảng lại đáp vài câu.
Ánh nắng rất đẹp.
Chiếu lên gương mặt chúng tôi, ấm áp vô cùng.
Tôi giúp bà chỉnh lại tấm chăn.
Đột nhiên mắt bà sáng lên.
Kéo tay tôi rồi chỉ về một hướng.
“Nhìn kìa, cháu trai bà tới đón cháu rồi.”
Tôi thuận theo hướng bà chỉ mà ngẩng đầu lên.
Tạ Vọng đứng cách đó không xa.
Không biết đã đứng bao lâu.
Đôi mắt ấy lặng lẽ nhìn tôi.
Bà cụ vỗ vỗ mu bàn tay tôi.
Cười híp mắt nói:
“Nhìn xem, cháu dâu của bà! Bà đã nói nó rất thích cháu mà!”
Tôi ngẩn người vài giây.
Hệ thống chậm rãi lên tiếng:
【Quên nói với cô, bà ấy là bà ngoại của Tạ Vọng, bị bệnh Alzheimer.】
Cho nên.
Mới nhận nhầm người.
Trong lúc tôi còn đang ngây người.
Tạ Vọng đã bước tới.
Bà cụ đặt tay anh và tay tôi chồng lên nhau.
“Đừng cãi nhau nữa được không? Hai đứa đẹp đôi biết bao.”
Nhưng tôi với Tạ Vọng còn chưa tới mức có thể cãi nhau mà.
Mu bàn tay bỗng truyền tới một luồng ấm áp.
Tạ Vọng cúi mắt nhìn tôi.
Trong đôi đồng tử đen sâu thẳm phản chiếu bóng dáng của tôi.
Tôi khẽ sững sờ.
Nhịp tim bỗng nhiên tăng tốc một cách khó hiểu.
13Bên ngoài phòng bệnh.
Tạ Vọng dựa lưng vào tường.
Hờ hững nâng mí mắt lên.
“Tôi thừa nhận, thủ đoạn theo đuổi người khác của em đúng là có chút khác biệt.”
Hệ thống giải thích:
【Anh ấy tưởng cô cố ý tiếp cận bà ngoại vì muốn theo đuổi anh ấy đấy.】
Hơi nóng trên mặt nhanh chóng tan đi.
Tôi vội xua tay.
“Không phải như anh nghĩ đâu…”
Anh xoay xoay sợi dây chuyền mà tôi vừa nhặt giúp.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Bà ngoại tôi rất thích em.”
Tôi thử giải thích:
“Thật ra hôm nay tôi không phải…”
Anh cất sợi dây chuyền đi, cắt ngang lời tôi.
“Tôi chấp nhận thiện ý của em.”
“Hả?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Sau vài giây đối mắt.
Anh dời ánh nhìn đi.
Vành tai hơi đỏ lên.
“Ha.”
“Thủ đoạn không tệ.”
???
Chaporia
Bình Luận (0)