20px
14

Mọi chuyện bắt đầu mất kiểm soát rồi.

Tôi quyết định tránh xa Tạ Vọng.

Vì thế tôi tìm anh trai mình, nói rằng sau này sẽ không cùng anh ấy về nhà nữa.

Nghe tin đó.

Anh trai tôi suýt nữa bật dậy.

“Thật sao?”

Tôi khó hiểu.

“Anh vui thế à?”

Anh bĩu môi rồi ngồi xuống lại.

“Vậy thì tiếc thật đấy, em gái của anh.”

“Nhưng em phải tham gia huấn luyện, lại còn thi cử, thời gian rất gấp, không cần lo cho anh.”

“Anh đây cũng đã tìm gia sư riêng để phụ đạo rồi.”

“Chúng ta đều sẽ có một tương lai tươi sáng!”

Chuyện này bị Trần Dã biết được.

Cậu ta vỗ ngực bảo đảm.

“Chị dâu cứ yên tâm đi. Anh vợ của anh Vọng cũng là anh vợ của em. Em sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt.”

“Chị với anh Vọng cứ yêu đương vui vẻ đi, đừng để bị bắt vì yêu sớm là được.”

Tôi giải thích.

Nhưng cậu ta chẳng chịu nghe.

“Hiểu mà hiểu mà, ra ngoài chúng ta đều gọi nhau là bạn học!”

Tôi muốn khóc mà không có nước mắt.

Từ đó tôi bắt đầu cuộc sống ba điểm một đường.

Trường học, nhà và lớp học thêm.

Một tháng trôi qua.

Tôi thật sự không gặp Tạ Vọng lần nào.

Chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy anh đăng ảnh chó mèo trên vòng bạn bè.

Trần Dã nói với tôi.

Nhà anh ở vùng ngoại ô có một căn biệt thự.

Nuôi rất nhiều động vật hoang bị bỏ rơi.

Cứ cách vài ngày.

Cậu ta lại nhắn cho tôi.

“Chị dâu, sao chị không tới nữa vậy? Anh Vọng cứ tan học là nhìn ra ngoài cửa sổ.”

“Chị dâu, hai người không phải cãi nhau rồi đấy chứ! Anh Vọng đánh quyền mà sắp biến em thành bao cát luôn rồi. Coi như vì em, hai người làm lành đi được không?”

“Chị dâu, anh em sắp hóa đá vì nhớ vợ rồi. Mỗi lần đi ngang qua lớp chị đều phải nhìn xem chị có ở đó không. Bao giờ chị mới quay lại?”

Tôi chỉ trả lời ngắn gọn.

“Tôi đang thi ở Kinh Thị, vài ngày nữa sẽ về.”

“Anh Vọng cũng ở đó.”

Ngón tay tôi khựng lại.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác mong chờ khó tả.

“Anh ấy tới đó làm gì?”

“Mẹ Tạ được đề cử ở một lễ trao giải, nên kéo con trai tới tạo nhiệt.”

Nhưng hệ thống từng nói.

Quan hệ mẹ con họ không hề thân thiết.

Tạ Vọng sẽ chủ động tới Kinh Thị sao?

15

Sau khi thi xong.

Tôi vừa bước ra khỏi phòng thi.

Nhận được một tấm ảnh Tạ Vọng gửi tới.

Còn chưa kịp phóng to xem.

Vai đã bị người ta vỗ nhẹ.

Tôi quay đầu lại.

“Anh Thẩm Nghiên?”

Thẩm Nghiên là anh trai nhà hàng xóm.

Lớn hơn tôi hai khóa.

Hiện tại đang học đạo diễn ở Học viện Điện ảnh.

Anh ấy khẽ cười.

“Đói không? Anh dẫn em đi ăn nhé?”

Tôi lắc đầu.

“Tối nay em phải ra sân bay rồi, không ăn đâu. Đợi anh về ăn Tết em sẽ mời anh sau.”

Nụ cười trên môi anh cứng lại trong thoáng chốc.

Anh xoa đầu tôi.

“Xa lạ với anh như vậy sao?”

“Không có mà. Em phải về khách sạn thu dọn hành lý.”

Ra tới cổng trường.

Tôi nói không cần tiễn nữa.

Khách sạn ở ngay gần đây.

Thẩm Nghiên cũng không ép.

Anh giúp tôi chỉnh lại khăn quàng cổ.

“Đi đường cẩn thận nhé. Tới nơi thì nhắn tin cho anh.”

“Vâng.”

Tôi thu ánh mắt lại.

Rồi cứ thế nhìn thấy Tạ Vọng.

Anh đứng dưới gốc cây đối diện cổng trường.

Mặc áo khoác dã ngoại màu đen.

Đường nét hàm dưới lạnh lùng sắc sảo.

Đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm vào tôi.

Khóe môi khẽ nhếch lên.

Mang theo vài phần bất cần đời.

Không biết anh đã đứng đó bao lâu.

Cũng không biết đã nhìn thấy bao nhiêu.

Tim tôi hẫng mất một nhịp.

Theo bản năng chạy tới.

“Sao anh lại ở đây?”

Giọng anh rất nhạt.

“Đi ngang qua thôi.”

Đi ngang qua?

Đầu óc tôi nhanh chóng xoay chuyển.

Mẹ anh là cựu sinh viên của trường này.

Chắc là cùng tới tham dự hoạt động gì đó.

Tôi còn chưa nghĩ ra nên nói gì.

Anh đã nhấc chân bước đi.

Tôi vội vàng đuổi theo.

“Anh ăn cơm chưa?”

“No rồi.”

“Ồ.”

Gió lạnh lùa vào cổ áo.

Tôi rụt cổ lại.

Nếu anh có việc.

Vậy tôi không làm phiền nữa.

Vừa định xoay người.

Anh đột nhiên quay đầu.

“Không định giải thích à?”

“Hả? Giải thích gì cơ?”

Có vẻ anh không hài lòng với phản ứng của tôi.

Khẽ nhíu mày.

“Thôi vậy.”

“Em đúng là không có nghĩa vụ phải giải thích với tôi.”

“Dù sao chúng ta cũng chẳng có quan hệ gì.”

???

Hệ thống lên tiếng:

【Chậc, đúng là đồ thích làm màu.】

Thấy tôi không đi theo.

Anh lại quay trở lại.

“Không phải chưa ăn cơm sao? Không ăn nữa à?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...