Bạn Trai Điên Cuồng/Chương 10C. 10
20px
22

Trong phòng sách nhà tôi.

Bốn người cuối cùng cũng tụ họp đủ.

Tôi mới ghép lại được toàn bộ chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này.

Anh trai tôi vẫn luôn thích Nguyễn Mộng.

Dù hai người từng xa cách vì khoảng cách địa lý.

Nhưng anh ấy vẫn định sau kỳ thi đại học sẽ tỏ tình.

Không ngờ tại bữa tiệc sinh nhật.

Hai người lại gặp nhau lần nữa.

Anh ấy cảm thấy đó chính là định mệnh.

Nguyễn Mộng vì chuyện anh ấy dị ứng xoài phải nhập viện mà vô cùng áy náy.

Ngày nào cũng tới thăm.

Qua lại một thời gian.

Tình cảm càng sâu đậm hơn.

Nhưng thành tích học tập của anh trai tôi không tốt.

Trong khi Nguyễn Mộng lại là hạt giống của Thanh Hoa – Bắc Đại.

Anh muốn cố gắng vươn lên.

Bị Tạ Vọng phát hiện.

Anh đề nghị giới thiệu gia sư cho anh trai tôi.

Trùng hợp làm sao.

Người đó chính là Nguyễn Mộng.

Thế là trong lúc chẳng ai biết sự thật.

Hai người nhanh chóng hợp ý với nhau.

Hệ thống cũng bất lực.

【Haizz, chuyện này đúng là rối thật…】

Thấy tôi không nói gì.

Anh trai tôi dè dặt tiến lại gần.

“Em gái…”

“Em giận rồi à?”

Nguyễn Mộng cũng đi tới.

“An An, xin lỗi nhé, mình không cố ý giấu cậu.”

“Cậu không cần xin lỗi.”

Với cái đầu chỉ biết yêu đương của anh trai tôi.

Chỉ cần Nguyễn Mộng bước về phía anh ấy một bước.

Chín trăm chín mươi chín bước còn lại anh ấy tự chạy tới.

Cơn bực bội không có chỗ phát tiết.

Tôi nghiêng mắt nhìn.

Thấy Tạ Vọng đang dựa vào giá sách.

Trong tay xoay cây bút.

Ánh mắt rơi trên mặt tôi.

Khẽ cười nhàn nhạt.

Tôi lập tức nổi giận.

“Anh còn dám cười!”

“Cốt truyện bị đảo lộn hết rồi có biết không!”

Tạ Vọng chậm rãi chỉ vào mình.

“Tôi à?”

“Tại anh hết! Đều tại anh!”

“Được.”

“Tại tôi.”

Anh từ từ bước tới bên cạnh tôi.

Cúi người xuống.

Giọng nói mềm đi vài phần.

“Lần sau chuyện của anh vợ.”

“Tôi sẽ báo cáo với em trước.”

!!!

Không khí lập tức yên lặng.

Anh trai tôi hoảng hốt nhìn tôi.

“Hay lắm Tô Niệm An!”

“Em đúng là chỉ cho quan phóng hỏa, không cho dân đốt đèn!”

“Hả?”

Hiện trường lập tức loạn thành một mớ.

Ngược lại Nguyễn Mộng lại thở phào nhẹ nhõm.

Cô ấy kéo tay anh trai tôi.

“Lần trước ở tiệc sinh nhật, An An và Tạ Vọng hẹn hò trong vườn sau.”

“Cậu ấy bảo mình giữ bí mật.”

“Hôm nay cuối cùng cũng sáng tỏ rồi.”

“Không thì mình sắp nghẹn chết mất!”

“Đừng nói cô ấy nữa.”

Anh trai tôi lập tức được dỗ dành.

“Anh nghe em.”

Nguyễn Mộng nhìn tôi.

“Yên tâm đi, mình còn chưa cho anh trai cậu danh phận đâu.”

“Dù sao chúng ta vẫn phải thi đại học.”

“Còn hai người thì sao?”

“Tạ Vọng tỏ tình à?”

Tạ Vọng lười biếng gật đầu.

Anh trai tôi bừng tỉnh.

“Ra là cậu yêu em gái tôi từ cái nhìn đầu tiên à.”

Tôi: ? 

22

Thời gian dường như mọc chân.

Kỳ thi đại học thoáng chốc đã kết thúc.

Sau bữa tiệc liên hoan.

Khi tôi bước ra ngoài, Tạ Vọng đã đứng chờ ở cửa.

Đúng lúc tôi định chạy tới.

Một cô gái đỏ mặt đưa hoa cho anh.

Tôi không nghe được họ nói gì.

Anh chỉ tay về phía tôi.

Cô gái liền ôm bó hoa chạy đi.

Tạ Vọng chậm rãi bước về phía tôi.

Hôm nay hình như anh có vuốt tóc.

Quần áo cũng ăn mặc rất thời thượng.

Hệ thống nói:

【Vừa rồi anh ấy nói với người theo đuổi rằng anh ấy đã có người mình thích rồi.】

【Và đang chuẩn bị tỏ tình với cô ấy.】

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

【Chậc, phải công nhận tạo hình của Tạ Vọng thật sự quá đỉnh, cô hưởng phúc rồi đấy.】

“Không phải chứ, cậu đang nói gì vậy.”

Hệ thống cười hì hì.

【Sau này cô sẽ biết thôi.】

Chúng tôi đi rất lâu.

Đến một góc phố yên tĩnh.

Anh mới dừng lại.

Tôi tưởng anh sẽ nói những lời tỏ tình gì đó.

Tim đập nhanh không ngừng.

Nhưng không ngờ.

Anh lại kể cho tôi nghe toàn bộ chuyện từ nhỏ đến lớn của mình.

Anh cụp mắt xuống.

Giọng nói rất khẽ.

“Thật ra tôi không phải người có cảm giác an toàn.

“Tôi không hoàn hảo.”

“Gia đình tan vỡ.”

“Tính cách lại có chút lạnh lùng.”

“Từ nhỏ tôi đã bị mắng là con riêng, bị bắt nạt.”

“Cho nên tôi không dám kỳ vọng vào bất cứ điều gì.”

“Vì cuối cùng tất cả đều sẽ biến mất.”

Anh dừng lại.

Nhìn chằm chằm vào tôi.

“Nhưng em là ngoại lệ.”

“Em khiến tôi cảm thấy sống trên đời này hình như cũng không tệ đến thế.”

Hệ thống nhỏ giọng nói:

【Anh ấy đang phơi bày phần tồi tệ nhất của bản thân cho cô nhìn thấy.】

【Bởi vì những người thiếu thốn tình yêu luôn muốn có được sự thiên vị độc nhất vô nhị.】

【Giống như một đứa trẻ chưa từng được ăn kẹo.】

【Lớn lên rồi lại đặc biệt mê đồ ngọt.】

【Anh ấy lấy hết dũng khí để nói ra những lời này.】

【Nhưng đồng thời cũng sợ cô thật sự bị dọa chạy mất.】

【Bây giờ anh ấy căng thẳng lắm.】

Hốc mắt tôi hơi cay.

【Cho nên lần đầu tiên anh ấy bảo cô đừng xuất hiện trước mặt mình.】

【Thật ra là vì sợ không kiềm chế được tình cảm dành cho cô.】

【Lần cô cứu anh ấy, anh ấy nói cô không cần làm như vậy.】

【Là vì lo cô sẽ bị liên lụy vì anh ấy.】

【Anh ấy là một kẻ nhát gan.】

“Tạ Vọng, tôi không thích anh như vậy.”

Ánh sáng trong mắt Tạ Vọng dần dần tắt đi.

Tôi nắm lấy tay anh.

“Sẽ có người nhớ đến anh.”

“Nghĩ về anh.”

“Mong anh được bình an.”

“Cho nên điều tôi muốn nhìn thấy là một Tạ Vọng vẫn kiêu ngạo.”

“Vẫn tự tin.”

“Vẫn tràn đầy sức sống.”

“Còn nữa.”

“Tôi sẽ luôn ở đây.”

Giọng anh run lên.

“Vậy em có thể hứa với tôi rằng sẽ mãi mãi không rời xa tôi không?”

“Xin lỗi.”

“Tôi không thể hứa điều đó.”

Khóe môi anh khẽ cong lên.

Nở một nụ cười chua chát.

Tôi móc ngón út của mình vào ngón út anh.

“Nhưng tôi có thể bắt đầu từ hôm nay.”

“Nghiêm túc ở bên anh.”

“Được không?”

Ánh đèn chiếu sáng đôi đồng tử của anh.

“Được.”

23

Trước khi vào đại học.

Còn có thêm một tin vui.

Mẹ của Tạ Vọng giành được giải Ảnh hậu.

Trong bài phát biểu nhận giải.

Cô ấy cảm ơn con trai và mẹ mình.

Đồng thời chính thức đáp lại chuyện giữa mình và cha ruột của Tạ Vọng.

Nói rằng bản thân đã phải trả giá cho sự non trẻ năm ấy.

Hy vọng mọi người đừng đi theo vết xe đổ của cô.

Sau đó.

Cô ấy cũng đăng bài trên nền tảng công khai.

Bày tỏ tình yêu dành cho Tạ Vọng.

Đồng thời mong giới truyền thông đừng làm phiền anh.

Có vẻ cô ấy đã gửi cho Tạ Vọng một đoạn tin nhắn rất dài.

Bởi vì tôi nhìn thấy mắt anh đỏ lên.

Đầu ngón tay khẽ run rẩy.

Tôi ôm lấy anh.

Nhẹ nhàng vỗ lưng anh.

“Thật ra anh chưa từng trách mẹ mình, đúng không?”

Chỉ là một cậu thiếu niên nhỏ bé.

Khao khát nhận được sự quan tâm từ mẹ mà thôi.

Anh hiểu sự khó khăn của mẹ.

Đau lòng cho mẹ.

Nhưng lại sợ bản thân trở thành gánh nặng khiến bà không thể bay cao.

Tôi nói:

“Tạ Vọng, không sao đâu.”

“Mẹ anh cũng rất yêu anh.”

Nếu không.

Trong những năm tháng khó khăn nhất ấy.

Bà đã không giữ anh lại bên mình.

Suốt những năm tháng thiếu thốn tình thân ấy.

Điều tôi nhìn thấy.

Là sự vĩ đại của một người mẹ.

Từ bùn lầy.

Từ vô số lời chế giễu.

Từng bước vươn lên.

Dựa vào chính mình để thành công.

Những gian khổ trong đó.

Chỉ có bản thân bà mới hiểu.

Tôi rất ngưỡng mộ bà.

Đương nhiên.

Tôi cũng không cho rằng sau này Tạ Vọng sẽ trở thành một người cố chấp và u ám.

Bởi vì mọi người đều còn ở đây.

Mọi người đều đang yêu thương anh.

Bà ngoại nói:

“Cháu trai bà từ nhỏ đã luôn đứng nhất.”

“Là niềm tự hào của bà.”

Trần Dã nói:

“Nếu không có anh Vọng, đám bọn em chắc đã bỏ học thành mấy thanh niên bất cần đời rồi.”

Hàng xóm nói:

“Tiểu Vọng đối xử với chó mèo tốt lắm.”

“Là một đứa trẻ lương thiện.”

“Ai mà không thích nó chứ?”

Anh nhìn tôi.

“Thế còn em?”

“Hả?”

“Em thích không?”

Đón ánh hoàng hôn.

Đón cơn gió đầu hạ.

Tôi đặt một nụ hôn lên khóe môi anh.

“Thích.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...